Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 13

Chương 13: Nàng dùng thứ đó để răn đe ta

*

Rốt cuộc chàng có thể tùy tùng Vương Trác Nghi đi săn tuyết ở Tây Sơn hay không, Lý Nhược Lâm đến cuối cùng vẫn chưa nhận được lời chuẩn y thực sự từ nàng.

Vương Trác Nghi đã rời đi, Tạ Nhân cũng buông tha cho chàng.

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 14

Chương 14: Tống công tử, huynh dẫu có phải kéo lê thì cũng phải kéo bằng được tiểu nhân lên bãi Thiển Vân.

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 9

Chương 9: Ngươi ngoài bôi nhọ thanh danh của ta, khiến Phò mã chịu nhục, thì đối với ta còn có ích gì?

*

Chàng quả nhiên không trả lời được.

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 10

Chương 10: Có một thanh âm mơ hồ vang lên bên tai chàng: “Ngươi đáng đời lắm.”

*

Nơi Đông Phủ thành Lạc Dương, dải hành lang dài lung linh ánh nến vàng vọt.

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 11

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 12

Chương 12: Săn tuyết Tây Sơn – Lý Nhược Lâm đã viết gì?

*

Gió thanh khẽ thổi bên Lầu Minh Nguyệt.

Ngăn cách bởi mặt nước lấp lánh ánh sóng, Vương Trác Nghi mắt thấy Lý Nhược Lâm hạ nét viết chữ đầu tiên của đời này.

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 7

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 8

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 5

Chương 4: Lắng nghe chuyện cũ giữa ngày tuyết rơi (4)

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHƯNG CHÀNG – CHƯƠNG 6

Chương 6: Kề vai áp má? Là chuyện từ kiếp trước sao?

*

Giữa nỗi ngỡ ngàng của đám thiếu niên, Tạ Nhân buông lại lời ấy, đoạn một mình rảo bước qua dãy hành lang nhỏ, trở về thủy các.

Tác giả có lời muốn nói:

Sau chương này mình sẽ cập nhật cách ngày để hãm lại số chữ trên bảng xếp hạng. Từ thứ Năm tuần sau bắt đầu khôi phục lịch đăng hằng ngày, đến lúc đó hẳn là ai nấy đều sẽ hỏi Lý Nhược Lâm tốt ở điểm nào.

Cái nét cuốn hút của Lý Really (Lý Nhược Lâm), chỉ có Vương Joey (Vương Trác Nghi) của kiếp đầu tiên mới thấu tỏ.