Chương 2-10: Rất vui được quen biết cô (Gặp lại)
*
Hôm sau là thứ Sáu, trường của Lý Tĩnh Nhạc tổ chức đi leo núi Bạch Vân, lúc xuống núi cô bé bị té ngã, khi cô giáo gọi điện cho Chu Kỳ thì cô đang họp, đành phải gọi cho Quan Vi nhờ anh giúp đỡ.
Khi Quan Vi đến trường, Lý Tĩnh Nhạc đang ngồi trên ghế, vết thương ở đầu gối đã dán gạc.
Anh ngồi xổm xuống: “Có đau không?”
Lý Tĩnh Nhạc nói: “Hơi hơi ạ. Y tế nhà trường đã xử lý rồi.”
“Chu Kỳ có chuyện bận không đến được, anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra xem sao.” Quan Vi bảo cô bé dọn dẹp cặp sách, còn bản thân xoay người bước ra ngoài trao đổi với cô giáo chủ nhiệm.
Anh vừa đi, bạn nữ hàng ghế sau lập tức ghé đầu sang: “Đó là ba cậu hả? Trẻ trung mà đẹp trai quá chừng.”
Lý Tĩnh Nhạc cúi đầu, vờ như cuống quýt dọn dẹp cặp sách, ậm ừ “ừ” hai tiếng.
Cậu ấm nhỏ trong lớp xen vào: “Mình mới nhìn thấy chiếc xe chú ấy lái, giống hệt chiếc của ba mình!” Gia đình cậu bé làm kinh doanh, thích khoe khoang của cải nên mọi người gọi là cậu ấm nhỏ.
Lý Tĩnh Nhạc hoàn toàn không biết gì về xe cộ, nhưng cô bé biết một khi đối phương đã nói vậy thì chiếc xe này chắc chắn rất đắt tiền. Cô bé làm như không có chuyện gì: “Vậy sao? Ba mình còn chưa từng nói cho mình biết nữa.”
Bạn nữ kia nghi hoặc: “Hồi trước đến đón cậu chẳng phải là chị họ cậu sao? Mẹ cậu đi đâu rồi? Sao tự nhiên lại mọc đâu ra ba cậu thế? Nhà cậu không phải sống ở làng trong phố sao?”
Lý Tĩnh Nhạc đặt cặp sách trong tay xuống, không chút vội vã, “Người đó là mẹ mình, mẹ bảo mình ra ngoài cứ gọi mẹ là chị họ. Mẹ mình với ba mình tình cảm tốt lắm. Họ đang làm kinh doanh, mẹ mình có việc không ghé sang kịp, còn ba mình thì…”
Ngẩng mắt nhìn ra ngoài, cô giáo chủ nhiệm trẻ tuổi đang đứng bên cửa trò chuyện với Quan Vi, ngón tay vuốt tóc ra sau, cười e ấp. Lý Tĩnh Nhạc đột nhiên cuống lên, giật lấy cặp sách lao ra ngoài, đầu gối cùng cổ chân đều đau, cô bé kéo dài giọng thốt lên: “Đau quá…”
Quan Vi nghe thấy tiếng liền vội vàng chạy vào đỡ cô bé. Cô giáo chủ nhiệm cũng bước vào theo.
Lý Tĩnh Nhạc nắm chặt lấy tay Quan Vi, hệt như loài vật bao bọc lấy lãnh địa của mình, lại như đứa trẻ sợ bị mất lòng thương, cố ý ôm lấy tay ba mà nũng nịu. Cô bé nói: “Em đau, chúng mình về nhà đi anh.”
Quan Vi hỏi cô bé: “Đi nổi không em?”
Lý Tĩnh Nhạc ngập ngừng một chút rồi lắc đầu.
Quan Vi cúi người bế ngang cô bé lên, hai cánh tay đứa trẻ ôm chặt lấy cổ anh, quay đầu lại nghiêm túc chào tạm biệt cô giáo chủ nhiệm cùng các bạn học.
Đứa trẻ nhỏ nhắn khá là nặng. Quan Vi bế cô bé ra khỏi cổng trường rồi đặt xuống đất, “Thử tự đi xem nào? Vịn vào anh.”
“Nhưng mà…”
“Ở đây không ai nhìn thấy đâu. Họ sẽ nghĩ anh bế em một mạch ra tới xe.”
Lý Tĩnh Nhạc vô cùng ngượng ngùng, hệt như một đứa trẻ lén mở hộp kẹo bị người ta bắt quả tang tại trận. Cô bé gục đầu xuống. Quan Vi tưởng cô bé không đi nổi nên bảo cô bé đứng đây chờ, tuyệt đối đừng đi đâu. Một lúc sau, anh lái xe tới, nửa bế nửa dìu Lý Tĩnh Nhạc lên ghế phụ, rồi lại thắt dây an toàn cho cô bé.
Khi chiếc xe lăn bánh ra đại lộ, chạy về phía Bệnh viện Nắn xương, Quan Vi hỏi: “Em nói với họ thế nào về anh vậy?”
Trong lòng Lý Tĩnh Nhạc kêu lên một tiếng không xong, cúi gằm đầu không dám lên tiếng. Cô bé theo mẹ từ nhỏ, đã quá quen với việc mẹ tùy tiện nói dối những người đàn ông bên cạnh.
Quan Vi nói: “Anh không phải người tốt lành gì, càng không có tư cách dạy em đừng nói dối. Nhưng em phải ghi nhớ, đã nói dối câu đầu tiên thì sau này phải nhớ cho thật kỹ, rồi dùng câu nói dối thứ hai, thứ ba để lấp vào.”
Lý Tĩnh Nhạc nửa hiểu nửa không.
Quan Vi nói: “Còn nữa, anh không phải là ba của em. Em vĩnh viễn đừng tin tưởng bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài ba ra.”
Thấy cô bé căng thẳng không nói năng gì, anh vội vàng an ủi: “Em có thể coi anh như một người bạn. Có chuyện gì cứ việc tìm anh bất cứ lúc nào, anh sẽ giúp em. Nhưng một đứa trẻ nhỏ như em cần phải giữ sự cảnh giác đối với thế giới này.”
Lý Tĩnh Nhạc không lọt tai vế sau, chỉ nghe hiểu vế trước nên vui vẻ gật đầu.
–
Chu Kỳ trong lòng lo lắng cho Lý Tĩnh Nhạc, không biết cô bé bị thương ra sao, nhưng bản thân lại mắc kẹt ở hội trường, phân thân không nổi. Hội nghị tổ chức ở khách sạn, máy lạnh mở rất sâu, cô đang cúi đầu điểm danh thì không kìm được hắt hơi một cái, tay run lên khiến chữ ký tên cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Trên màn hình có sơ đồ chỗ ngồi, nhưng chỉ giới hạn cho những doanh nghiệp có chút danh tiếng. Những doanh nghiệp mới khởi nghiệp như Tân Sinh thì thuộc về mấy hàng ghế “sit anywhere” ở cuối cùng. Cô chọn một chỗ ngồi gần cửa, cầm tập tài liệu trên ghế lên bắt đầu lật xem. Đèn chùm trên trần hội trường rực rỡ chiếu xuống tập tài liệu, trên giấy couche in rõ ràng nội dung báo cáo, giải thích ảnh hưởng của trận đại địa 311 tại Nhật Bản đối với ngành chế tạo của Hồng Kông, nguồn dữ liệu từ Cục Thương mại Công nghiệp Hồng Kông.
Ngành chế tạo Hồng Kông bắc tiến đã nhiều năm, hội nghị lần này dĩ nhiên không liên quan tới Cục Thương mại, chẳng qua là mượn dữ liệu để những nhân sự doanh nghiệp Hồng Kông tại Quảng Đông tham dự hội nghị có cái nhìn khái quát. Lật sang mặt khác lại là tài liệu về ảnh hưởng của trận động đất lần này đối với ngành chế tạo ở đại lục.
Trên khán đài, quan chức đến từ Hồng Kông cất giọng Phổ thông thoại lơ lớ tuyên đọc báo cáo: “…Hội nghị lần này đã mời các tổ chức công thương liên quan… Theo giải thích từ phía Nhật Bản, ảnh hưởng do trận động đất lần này mang lại bắt đầu có xu hướng ổn định, các hoạt động sản xuất của ngành chế tạo tại bản địa Nhật Bản cũng đang dần khôi phục…”
Toàn là những nội dung đã có sẵn trong tài liệu. Chu Kỳ cúi đầu lật xem phần đại lục, chỉ thấy trừ ngành ô tô ra thì đa phần ngành chế tạo chịu ảnh hưởng không lớn, riêng tivi lại là ngoại lệ. Cô nhớ tới việc Hà Thực từng nhắc với cô về chuyện màn hình Hàn Quốc nhân cơ hội tăng giá, không khỏi đưa tay day day tâm lông mày, đứng dậy bước ra cửa, đi về phía hội trường nhánh của ngành điện gia dụng.
Vừa vào hội trường, Chu Kỳ đã nhìn thấy chị Dung, đồng nghiệp thời còn ở Lâm Thị, chưa kịp tìm chỗ trốn thì chị Dung đã vẫy tay gọi cô: “Chu Kỳ, Chu Kỳ!” Cô đành phải nở nụ cười gượng gạo bước tới.
Chị Dung rời khỏi Lâm Thị thế mà lại có đất dụng võ, đãi ngộ cũng tốt hơn trước nhiều. Chị ấy như một tiền bối giới thiệu cho Chu Kỳ vừa mới đến những người trong hội trường này. “Vị kia là Phó tổng của Máy lạnh Tiêu Dao, đừng nhìn bây giờ ông ta cười tươi ró, dạo này họ vướng vào kiện tụng xâm phạm bản quyền đấy. Mấy người đứng trò chuyện hòa nhã bên cột kia thực ra đang chèo kéo nhân sự của nhau. Ồ, còn có mấy người mà đám nhà báo đang quây quanh kìa…”
Chu Kỳ nương theo tầm mắt chị Dung quay sang phía bên đó hội trường, mấy nhà báo đang vây quanh một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám đậm.
Chị Dung nói: “Bên kia là Văn Địch của Tập đoàn Tinh Hà.”
Kỳ lạ thật, chị Dung là chiếc tivi bị loạn tần số hỏng tông điệu hay sao, mà giọng nói đột nhiên chậm lại, âm cuối kéo dài ra, hai chữ cuối cùng run rẩy tựa như một giọt mực vô hình giọt vào tai cô, nương theo khoang mũi trào lên hốc mắt. Mũi Chu Kỳ đột nhiên nghẹt lại, mắt cũng không nhìn rõ, chỉ thấy phía Văn Địch là một quầng trắng xóa. Xung quanh đều mờ ảo nhạt nhòa, bản thân anh ta cũng là một luồng sáng trắng ngần sừng sững ở đó.
Tần số tivi của chị Dung vẫn tiếp tục phát sóng: “Nghe nói Điện khí Tinh Hà nương theo ưu thế quy mô, trong tay ôm không ít màn hình tinh thể lỏng của Nhật Bản…”
Luồng sáng ấy lúc này biến thành hình dáng con người, Chu Kỳ nhìn thấy rõ mòn mọt đôi mắt của anh ta. Đôi mắt ấy ngước lên, vừa vặn nhìn về phía Chu Kỳ. Bản thân đang thao thao bất tuyệt đột nhiên ngưng trệ trong giây khắc.
Nhà báo gạn hỏi: “Cho nên Tập đoàn Tinh Hà vô cùng tự tin vào triển vọng của ngành điện gia dụng đại lục?”
Anh ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười tự tin: “Đương nhiên rồi.”
Chị Dung dắt Chu Kỳ đi khắp nơi làm quen với giới trong nghề, trong đó có một gã đeo kính, nước bọt văng tung tóe: “Hãng lớn ăn ốc, chúng tôi đến cái vỏ cũng chẳng có cửa mà liếm…” Đột nhiên gã nín bạt, trên mặt đắp nụ cười nghề nghiệp, cất tiếng gọi: “Anh Văn.”
Chu Kỳ quay lưng về phía anh Văn kia, không hề quay đầu lại.
Văn Địch bước tới, giọng không cao, vô cùng lịch thiệp: “Đều là người trong ngành, bình thường có thể giao lưu nhiều hơn.” Đều là lời khách xáo, mọi người cũng đều hiểu rõ, nhưng trên mặt ai nấy đều nối đuôi nhau thốt lời đãi bôi, rồi lại trao đổi thông tin liên lạc.
Vị trí anh ta đứng rất khéo léo, đối diện trực tiếp với đám đông này, nhưng hơi chếch góc một chút là vừa vặn thu Chu Kỳ vào tầm mắt. Khi gã đeo kính đưa danh thiếp cho anh ta, anh ta nhận lấy nhưng không xem, chỉ cầm trong tay, ánh mắt vẫn luôn đăm đăm đặt trên người Chu Kỳ.
Chị Dung kéo Chu Kỳ xoay người lại, cô buộc lòng phải đối mặt trực diện với người đó. Chị Dung trao danh thiếp, mỉm cười nói một tràng với Văn Địch, khi Văn Địch nhận lấy danh thiếp liền mỉm cười lịch sự, ánh mắt vẫn đăm đăm đặt trên người Chu Kỳ.
Chị Dung nhiệt tình giới thiệu với Văn Địch rằng đây là Chu Kỳ của Công ty Tân Sinh, là đồng nghiệp cũ của chị, giỏi giang lắm, sản phẩm mới của công ty họ cũng làm tivi.
Văn Địch nghe chị Dung nói chuyện, nhìn Chu Kỳ mỉm cười nhạt, đáp vậy sao. Ánh mắt từng như một con báo năm xưa giờ đây che giấu cực sâu, tựa hồ sinh ra đã là loài ngựa thuộc dòng dõi quý tộc.
Anh ta vươn tay về phía Chu Kỳ: “Rất vui được quen biết cô.”
Cô cũng vươn tay, mỉm cười đúng kiểu công việc, cất tiếng rất vui được quen biết anh.
Hai bàn tay nắm lại với nhau, trong động tác bình thường nhất lại giấu giếm sự thấu hiểu ngầm kín đáo tựa như vụng trộm. Chỉ có hai người họ mới hiểu. Bàn tay nằm trong lòng bàn tay anh ta từng lau giọt mồ hôi trên trán anh ta. Bàn tay đang được cô nắm lấy từng nâng niu gương mặt cô. Chính là hai bàn tay như thế, siết chặt lấy nhau rồi lại nhẹ nhàng buông ra, tất cả đều diễn ra ngay dưới mi mắt mọi người, trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Cô Chu có danh thiếp không?” Anh ta mỉm cười hỏi.
“Rất tiếc, tôi vừa phát hết mất rồi.” Cô cũng mỉm cười, nói dối một cách trôi chảy.
Văn Địch rút danh thiếp của mình ra đưa sang. Chu Kỳ đành phải nhận lấy, đầu ngón tay kẹp lấy mép tấm thiệp, nhưng người đối diện lại không chịu buông tay. Hai người cứ như vậy mỗi người cầm một đầu tấm danh thiếp, giằng co suốt hai giây, tựa như cả một thế kỷ. Chị Dung cùng gã đeo kính đang nói nói cười cười bên cạnh, không ai chú ý tới phía này.
“Hôm nào có dịp.” Anh ta nói, giọng hạ thấp hơn chút nữa, “Hy vọng có thể mời cô Chu uống ly cà phê, trò chuyện về tình hình trong nghề.”
Chu Kỳ cười gượng: “Anh Văn khách khí quá, công ty nhỏ như chúng tôi thì có gì đâu mà nói.”
Anh ta chằm chằm nhìn cô, rốt cuộc cũng buông tay.
Chu Kỳ quay đầu nhìn về phía chị Dung một cái, cáo bận rồi xoay người bước đi.
Gần như là hốt hoảng tháo chạy.
Lịch trình hội nghị phía sau không quá thu hút, chẳng qua là các diễn đàn nhánh ở các hội trường, một trong những khách mời của ngành điện gia dụng chính là Văn Địch. Chu Kỳ dưới sự giúp đỡ của chị Dung đã thu thập không ít danh thiếp, quen biết được vài người có ích lẫn vô dụng. Trong lòng cô nhớ nhung Lý Tĩnh Nhạc nên rời hội trường sớm.
Khi bước về phía cửa lớn hội trường, cô không kìm được ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Văn Địch đang đứng trước cửa hội trường diễn đàn nhánh trò chuyện với vài người, nhưng ánh mắt lại vượt qua vai họ, đăm đăm nhìn thẳng về phía cô. Nửa vòng hội trường ngăn cách, cô không nhìn rõ nét mặt anh ta, chỉ thấy anh ta đứng thẳng tắp.
Chu Kỳ nhanh chóng quay người, bước chân nhanh hơn lúc đến rất nhiều.
Văn Địch nhìn cô biến mất nơi cửa hội trường, tâm trí bay bổng chốn xa xăm. Người bên cạnh gọi anh ta: “Tổng giám đốc Văn, Tổng giám đốc Văn.” Anh ta không nghe thấy.
Trợ lý chạm rất nhẹ vào cánh tay anh ta, nhắc nhở: “Tổng giám đốc Văn, đến lúc vào trong rồi.”
Văn Địch lúc này mới thu hồi tâm trí.
Anh ta cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trong tay mà Chu Kỳ từng từ chối đưa cho anh ta. Đó là tấm thiếp ban nãy anh ta xin được từ chị Dung. Trên danh thiếp in dòng chữ “Công ty Cổ phần Điện khí Tân Sinh – Quản lý Dự án – Chu Kỳ”. Số điện thoại đã sớm chẳng còn giống năm xưa nữa rồi.
Anh ta cất tấm danh thiếp vào ngăn trong cùng của ví tiền.
