Chương 56: Bố mẹ cũng nên hẹn hò buổi tối một chút chứ.

*

Gió đêm lướt qua tơ tóc mai bên gò má, khơi lên một chút ngứa ngáy. Trong màn đêm mờ ảo, cô nhìn thấy đôi mắt đong đầy ánh sáng của Tiêu Nghiên Xuyên, như chiếc thuyền nhỏ khẽ chao đảo trên gương mặt cô.

Đầu ngón tay cô bóp bóp cọng rạ, trong khoảnh khắc liền đoán ra ẩn ý trong lời anh nói, ngoảnh mặt sang chỗ khác: “Tiêu Nghiên Xuyên! Anh vô lại!”

Giọng Lâm Chiếu Khê nén xuống cực thấp, còn vương chút run rẩy. Giữa đồng bãi mênh mông, anh cười khẽ: “Anh vô lại cái gì chứ? Rõ ràng là bà xã suồng sã, đây là đồng hoang bãi trống, em muốn cùng anh sinh cái gì hả?”

Cọng rạ trong tay Lâm Chiếu Khê ném thẳng về phía Tiêu Nghiên Xuyên, chẳng có chút sức sát thương nào. Anh chỉ khẽ nghiêng lồng ngực né tránh, nhưng lại dồn hỏi khiến cô cuống cả lên, gò má nóng bừng: “Em không có ý đó! Anh nghĩ đi đâu đấy! Là anh muốn sinh con thì có!”

Dứt lời, cô mới hốt hoảng bịt chặt miệng vì lỡ lời, vệt đỏ rực lan tới tận đuôi mắt. Nhưng thốt ra như thế lại thành ra một sự dò xét không chắc chắn. Mấy ngày nay đi lại trong làng, thấy nhà nào nhà nấy con đàn cháu đống, Tiêu Nghiên Xuyên hẳn cũng từng bị hỏi liệu con một như Bánh Bao Nhỏ có quá cô đơn không. Nhưng nếu lấy chính sách ra chống chế thì lại thành ra cô miễn cưỡng, vậy rốt cuộc trong lòng anh nghĩ thế nào?

Tiêu Nghiên Xuyên khẽ nheo đuôi mắt, dường như đọng lại chút ý cười, nhưng giọng điệu lại trôi chảy vững chãi như sao sa đồng bằng, trầm đục mà điềm tĩnh: “Đông con khổ mẹ, anh không muốn em phải sinh nở thêm nữa.”

Con ngươi Lâm Chiếu Khê hơi mở to kinh ngạc, chỉ nghe thấy anh lại hạ giọng bảo: “Nhưng quá trình cùng em mang thai sinh con, từ đầu đến cuối vẫn tuyệt vời đến vô cùng.”

Cô lập tức lấy lòng bàn tay bịt chặt miệng anh lại. Giờ thì người lỡ lời lòi đuôi ra lại là Tiêu Nghiên Xuyên rồi.

Trong tình cảm cần có sự tương tác qua lại, quá trình phôi thai mầm sống cũng vậy, anh chủ động một chút, cô lại phải đón nhận vất vả, thế này đúng là bào rút sức lực của cô. Nhiều quá cô chịu không nổi, thà chặn không cho anh nói tiếp, cô cũng khỏi phải đáp lời, chỉ còn lại một trái tim nện liên hồi thình thịch trong màn đêm.

Hơi thở của anh lướt qua lòng bàn tay cô trượt xuống. Lúc này tiếng trùng kêu tiếng ếch ộp rộn ràng, ánh sao nơi đồng quê trong vắt, giọng nói lanh lảnh không xa cũng lọt vào luồng gió mát lành.

“Cậu Hai ơi, cậu cho thêm củi vào lửa đi!”

“Không được đâu, bố em bảo em còn bé quá, sờ vào lửa là bị nướng thành heo đấy!”

Tiếng Bánh Bao Nhỏ vừa dứt, xung quanh vang lên tiếng cười rộ. Đến cả Lâm Chiếu Khê cũng bất lực hạ giọng bảo: “Thằng bé đúng là chỉ biết ăn chứ chẳng biết làm gì thật.”

Nói rồi, cô quay sang nhìn Tiêu Nghiên Xuyên, bàn tay nhỏ đã bị anh nắm gọn trong lòng bàn tay. Cô bảo: “Anh dạy con như thế đấy à?”

Bắt Bánh Bao Nhỏ tránh xa nguồn lửa bằng cách dọa nướng thành heo quay sao?

Lâm Chiếu Khê nghĩ bụng mà không nén nổi nụ cười, nhưng lại nghe thấy giọng nói trầm tĩnh của người đàn ông: “Chiếu Khê, cuối cùng cu cậu cũng có một câu nhắc tới bố rồi.”

Ánh mắt cô khẽ dao động, ngơ ngác nhìn Tiêu Nghiên Xuyên.

Từ lúc Bánh Bao Nhỏ gặp lại bố tới giờ, miệng cu cậu lúc nào cũng mở ra là “mẹ bảo”, giờ đây rốt cuộc cũng có một câu “bố bảo” rồi.

Tiêu Nghiên Xuyên cúi mắt cười khẽ. Trong đống rạ có con đom đốm bay qua, xách theo ngọn đèn nhỏ đi tìm vợ con.

Đầu ngón tay Lâm Chiếu Khê bị Tiêu Nghiên Xuyên đan chặt lấy dắt đứng dậy. Cô vẫn còn chút lo lũ trẻ nhìn thấy lại đứt mất cuộc vui, không khỏi nấp sau lưng anh, nghe thấy anh bảo: “Chúng mình ra bờ sông đi dạo đi.”

Đứa trẻ đã có đám trẻ lớn hơn vây quanh, bố mẹ cũng nên hẹn hò riêng một chút vào buổi tối chứ.

Anh dường như đã cảm thấy thỏa nguyện đôi chút, muốn ra bờ sông để xua bớt đi những cảm xúc dâng trào đong đầy trong lồng ngực.

Mấy que pháo hoa trong tay được đặt vào chiếc rương bên chòi nghỉ, đám trẻ kia lúc dọn dẹp xoang nồi bát đĩa thế nào cũng sẽ phát hiện ra thôi.

Lâm Chiếu Khê nấp bên cột nhà, thấy Tiêu Nghiên Xuyên quay người trở lại liền bất ngờ nắm lấy tay anh kéo ra ngoài chạy vội, chỉ sợ bị lũ trẻ trông thấy.

Tiếng gió vi vu bên tai, là sự bao bọc dịu dàng và bình yên. Bước chân cô càng chạy càng nhanh, thậm chí còn cảm thấy mình có thể chạy dẫn trước để Tiêu Nghiên Xuyên đuổi theo phía sau.

Trăng trên đỉnh đầu cũng chạy theo hai người. Cô chợt nhớ tới bài thơ “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ”: “Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân, Đản kiến Trường Giang tống lưu thủy”

(Chẳng biết trăng sông chờ đợi ai, Chỉ thấy sông dài cuốn nước trôi).

Cô dừng chân bên khóm lau sậy ngoài bờ sông, ngẩng đầu ngắm nhìn chân trời. Tiêu Nghiên Xuyên đột nhiên nắm lấy tay cô, kéo cô ôm trọn vào lòng. Hơi thở đôi bên còn chưa kịp ổn định, anh đã hôn xuống, âm thanh như pháo hoa nở rộ trong trí óc cô.

Bàn tay rộng lớn đỡ lấy gáy cô, như làn nước ôm trọn vầng trăng sáng, gợn sóng lăn tăn làm nhăn nhó bóng trăng, trái tim cô cũng khẽ co thắt lại.

Tiêu Nghiên Xuyên buông cô ra, ánh mắt đăm đăm nhìn vào gò má cô, hạ xuống rồi lại ngước lên, nhất quyết không nói lời nào. Lâm Chiếu Khê bị anh nhìn chằm chằm phát ngại, ánh mắt đảo quanh tìm chuyện khác giấu giếm: “Anh xem vầng trăng kia đẹp chưa kìa, chẳng biết nó đang chờ ai mà ngày nào cũng xuất hiện ở đây nhỉ.”

Tiêu Nghiên Xuyên nghe cô nói năng lộn xộn lộn xộn bèn cười khẽ: “Chờ em đấy.”

Cô ngẩn người, chưa kịp định hình xem anh đáp lại kiểu gì, đôi mắt long long long lanh hơi nước vì nụ hôn ngước nhìn anh.

Anh bảo: “Tới bên nước soi dòng suối, trăng chẳng phải đã chiếu rọi xuống lòng Chiếu Khê rồi sao?”

Hàng mi Lâm Chiếu Khê khẽ run rẩy, đầu ngón tay vẫn túm chặt lấy vạt áo anh không buông. Tiếng nước xao động trong lòng, giống như trăng cũng đã rọi vào nơi ấy.

“Anh… anh bảo mình là trăng đấy à? Cao cao trên cao, mà đúng là anh thế thật.”

“Tên anh không có nghĩa là trăng, nhưng nếu em muốn ví von thế thì cũng được.”

Cô liếc mắt sang chỗ khác, nhỏ giọng hỏi: “Thế tên anh có nghĩa là gì?”

Bàn tay anh đỡ lấy khuỷu tay cô, cúi người hôn nhẹ lên má cô, giọng nói thì thầm bên tai: “Thực ra chẳng có gì lãng mạn đâu, chỉ là ông nội đặt cho anh, mang ý nghĩa xuyên qua khói đạn.”

Lâm Chiếu Khê ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh. Dạo trước cô cứ tưởng tên anh là ví như nghiên mực kiên cố cứng cỏi như đá, lòng nuôi nghiên mực chữ nghĩa lại có sự bao la rộng lớn của núi sông, chẳng ngờ đâu lại chỉ mang một tâm nguyện đơn thuần nhất trên chiến trường.

Mấy ngón tay cô không nén nổi quàng lấy cổ anh, kiễng chân cọ cọ vào cằm anh. Nơi bờ sông Giang Nam vắng lặng, người đàn ông vòng hai tay ôm trọn lấy cô.

Chẳng có gì xoa dịu anh chân thật hơn cảm giác thực tế và sự sở hữu này.

Trăng lên giữa đỉnh trời, ánh sáng dịu nhẹ như dải lụa mỏng phủ xuống mặt đất. Một vệt pháo hoa rực rỡ bùng nở từ trong đốm lửa.

“Tiêu Bách Thủ~”

Đột nhiên, bên ngoài thế giới nhỏ bé chất đầy đống lửa trại vang lên một giọng nói dịu dàng.

Bánh Bao Nhỏ quay đầu lại, trên gương mặt tròn xoe dính mấy vệt nhem nhuốc đen thui.

Lâm Chiếu Khê không khỏi mím môi cười, liền nghe thấy cu cậu gào lên: “Bây giờ con chưa về đâu ạ!”

Cu cậu tưởng bố mẹ tới đón là không được chơi nữa, thật sự làm gián đoạn mất nhã hứng của cu cậu rồi!

Lâm Chiếu Khê cúi người chỉ chỉ vào que pháo hoa trên tay thằng bé, bảo: “Cái này con không sợ à?”

Bánh Bao Nhỏ nghiêng cái đầu nhỏ: “Có gì đâu mà sợ ạ, đâu phải bếp củi đâu mà luộc con thành heo quay.”

Vừa nói cu cậu vừa biểu diễn cho mẹ xem: “Mẹ nhìn này, cháy tới giữa là hết mất rồi.”

Thằng bé tuy còn nhỏ tuổi, nhưng thấy các anh bạn cùng lứa chơi thì cũng to gan theo, huống chi sau khi hiểu được nguyên lý rồi thì chẳng còn sợ đốm hoa lửa này nguy hiểm ra sao nữa.

Nhưng Lâm Chiếu Khê vẫn dặn: “Thế con cũng phải cẩn thận kẻo cháy vào quần áo đấy nhé.”

Bánh Bao Nhỏ cúi đầu ngắm nhìn que pháo hoa lung linh cháy trong tay, thốt lên: “Nhưng mà mẹ ơi, nếu mà sợ cái này sợ cái kia thì làm sao cảm nhận được pháo hoa đẹp thế nào ạ.”

Lâm Chiếu Khê hơi ngẩn người. Que pháo hoa cũng vừa lúc cháy tới bấc cuối cùng.

Giống như tia nước bắn tung tóe lúc trời mưa.

Bánh Bao Nhỏ lại mò lấy một que pháo hoa khác châm vào đống lửa, “xoẹt” một cái, ánh sáng lại soi rọi gương mặt nhỏ phúng phính.

Lâm Chiếu Khê chợt nhẹ nhàng hỏi cu cậu: “Cho bố một que có được không con?”

“Thế mẹ cầm que này đi ạ.”

Bánh Bao Nhỏ đưa que pháo hoa trong tay cho mẹ, rồi nhanh nhảu nhặt thêm một que nữa từ trong giỏ. Mấy đứa trẻ khác đều đang cầm pháo hoa que chạy vòng quanh đùa giỡn. Trẻ con trong làng lanh lợi lắm, biết ra đồng làm việc biết phụ giúp việc nhà, chỉ có người lớn mới tưởng chúng nó chẳng biết gì mà thôi.

Lúc này Bánh Bao Nhỏ ngồi xổm dưới đất châm cháy một que, đợi ánh lửa vừa bừng sáng, cu cậu vội ngoảnh đầu tìm bóng dáng bố.

Liền thấy anh đang hai tay khoanh trước ngực tựa vào chiếc cột bên chòi nghỉ.

Thấy cu cậu lon ton chạy lại, bóng dáng cao lớn cúi thấp người xuống. Bánh Bao Nhỏ vội vàng dúi que pháo hoa trong tay cho anh: “Bố cầm nhanh lên!”

Đầu pháo châm lửa được quay sang phía khác, cu cậu chĩa phần tay cầm về phía Tiêu Nghiên Xuyên.

Bánh Bao Nhỏ dĩ nhiên là biết lửa nguy hiểm rồi chứ lại.

Tiêu Nghiên Xuyên nhận lấy que pháo hoa, cúi mắt bảo: “Cảm ơn Bánh Bao Nhỏ nhé.”

Thằng bé hai tay định giấu sau lưng chạy biến đi, nhưng đã bị bố túm lấy cổ áo xách giữ nguyên tại chỗ. Lúc này mẹ bước lại gần, cúi người xuống, que pháo hoa trong tay chạm nhẹ vào que của bố, bảo: “Bánh Bao Nhỏ ở lại chơi pháo hoa với bố mẹ nào.”

Đúng là bó tay thật.

Bánh Bao Nhỏ đành để bố ôm lấy cái bụng tròn xoe tựa vào lòng anh, ngắm pháo hoa cháy hết.

Tiêu Nghiên Xuyên cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu Bánh Bao Nhỏ. Lâm Chiếu Khê đưa tay lau vệt tro trên mặt cu cậu, mỉm cười: “Bánh Bao Bẩn nhà mình.”

Pháo hoa cháy hết, màn đêm lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có.

Tiêu Nghiên Xuyên bế Bánh Bao Nhỏ đang díp cả mắt lại về nhà. Lâm Chiếu Khê tay xách chiếc giỏ, tay kia dắt một đứa nhỏ, sau lưng lại nối đuôi thêm mấy bóng dáng bé tẹo, rồng rắn lên mây bước đi trên bờ ruộng tối thâu.

“Có người ra đón thích thật đấy.”

Một đứa nhỏ thốt lên, Lâm Chiếu Khê cúi nhìn nó mỉm cười trêu: “Lúc chơi thì chẳng thích người lớn đi cùng, lúc về nhà lại muốn có người lớn ra đón cơ đấy.”

“Cô Chiếu Khê ơi, cô đưa tụi cháu về tận nhà được không ạ?”

Lâm Chiếu Khê nhướng mày: “Lưu luyến cô hay là lưu luyến Bánh Bao Nhỏ đây?”

Đứa trẻ ngẩng đầu bảo: “Nhưng mà tụi cháu lại càng không muốn nửa đường phải tách nhau ra ấy.”

Hàng mi Lâm Chiếu Khê khẽ động. Phía trước đã là ngã rẽ lối làng, bọn trẻ sẽ tản đi các ngả, phải chia tay nhau ngay giữa chặng đường, hệt như vô vàn con đường trong cuộc đời vậy.

Lâm Chiếu Khê xoa xoa cái đầu xù của đứa trẻ, bảo: “Thế chúng mình theo nguyên tắc nhà nào gần nhất thì đưa đứa đó về trước nhé.”

“Thích quá ạ!”

Bởi vì về tới nhà là có cảm giác an toàn, sẽ không còn phải một mình trơ trọi đi đường đêm nữa.

Lâm Chiếu Khê nhìn những bóng dáng nhỏ bé dưới đất, đưa từng đứa từng đứa một về tận nhà. Đếm những con số ít dần đi, đến cuối cùng vất vả cho Bánh Bao Nhỏ nhất, bởi cu cậu là đứa trẻ về nhà sau cùng.

Thằng bé gục trên bờ vai rộng lớn của bố ngủ mất tiêu rồi.

Đợi vào tới cổng sân, Lâm Chiếu Khê thấy trong phòng lớn vẫn còn sáng đèn, là bố mẹ đang ngồi xem ti vi đợi hai vợ chồng về.

“Mẹ bảo bà ngoại đi ngủ trước rồi, lũ trẻ chơi gì mà muộn thế không biết.”

Tăng Chi Xuân vừa nói vừa đỡ lấy Bánh Bao Nhỏ từ trên tay Tiêu Nghiên Xuyên.

Lúc này Lâm Nghiêm Thư bước lại gần xua xua tay: “Hai đứa mau đi nghỉ ngơi đi, Bánh Bao Nhỏ để bố mẹ bế ngủ cho.”

Lâm Chiếu Khê ngước mắt nhìn người cha, dưới ánh đèn ông dường như có phần già nua đi, không còn là người cha nghiêm khắc ngày trước suốt ngày mắng cô không được đi quậy phá ngoài đường nữa. Cô cũng đã trưởng thành, không còn cần sự che chở bảo bọc từng phút từng giây của bố mẹ nữa rồi.

Cô bảo: “Đám trẻ con bảo có người ra đón về nhà thích lắm. Con nhớ ngày trước bố cũng toàn đi đón con tan học, nên con cũng không muốn để lũ trẻ đi về một mình, thế là đưa từng đứa về tận nhà.”

Dứt lời, Lâm Nghiêm Thư và Tăng Chi Xuân chợt ngẩng đầu nhìn vợ chồng cô.

Hàng mi dài của Lâm Chiếu Khê rủ xuống, trong căn phòng lớn rộng lớn phản chiếu ánh đèn vàng vọt, trên mặt đất là hai bóng dáng cao lớn hơn hẳn các bậc sinh thành. Giờ đây họ cũng đã làm bố làm mẹ, dường như càng thấu hiểu bố mẹ mình ngày trước hơn. Ngàn lời muốn nói đều lặng lẽ đan xen qua những ánh mắt bình yên.

Băng qua phòng lớn, bóng dáng trên mặt đất giờ chỉ còn lại hai vệt.

Lâm Chiếu Khê hơi cúi đầu, trong lòng chợt nhớ lại câu nói của đám trẻ. Chẳng có ai có thể đi cùng ai về tận nhà mãi mãi, giữa chặng đường rồi cũng sẽ chia ly, cho tới tận cuối cùng, ngay cả Bánh Bao Nhỏ cũng chẳng thể ở bên cạnh nữa.

Bất chợt, đầu ngón tay bị ai đó nắm lấy, cái nóng khô rát mài nhẹ trên lưng bàn tay cô. Trái tim cô khẽ xao động, ngước mắt chạm phải đôi mắt sâu thẳm.

Người đàn ông cúi đầu, trán cụng trán cô, rồi khẽ hôn lên giữa lông mày cô bảo: “Anh đi pha nước nóng cho em tắm.”

Cô khẽ nuốt nghẹn nơi cổ họng, hai tay quàng lấy vai anh, nhưng lại cảm thấy một cảm giác ẩm ướt trào dâng.

Cô bảo: “Cảm ơn anh đã đi cùng em về nhà.”

“Nơi này không phải là nhà của anh sao?”

Tiêu Nghiên Xuyên chưa từng có cảm giác không xứng đáng, anh cao ngạo đến thế, tự nhiên coi việc mình muốn cái gì thì cái đó nghiễm nhiên thuộc về mình.

Lòng Lâm Chiếu Khê ấm rực, đứng trước phòng tắm nhìn anh trút nước nóng từ phích vào trong xô. Nơi này không giống ngoài thành phố, chẳng có bình nóng lạnh, lại bắt anh phải hạ mình làm mấy việc này.

Cô cúi đầu, hốc mắt cay cay ướt đẫm, nghe thấy anh bảo: “Nhiệt độ nước vừa rồi đấy, anh tắm cho em nhé?”

Mặt cô nóng bừng lên, vội bảo: “Ở đầu giường có để chiếc áo dài mới may đấy, anh qua mặc thử xem.”

Đột nhiên, mu bàn tay người đàn ông khẽ quẹt qua má cô, trầm giọng bảo: “Thì ra phần thưởng nằm ở đây.”

Trong sân chìm vào tĩnh lặng, ngay cả vầng trăng cũng đã nấp sau cành cây.

Lâm Chiếu Khê trút gáo nước cuối cùng xuống phiến đá xanh, dòng nước trong bóng tối tràn ra tứ phía, phản chiếu ánh sáng lấp lánh tinh khôi.

Vừa bước chân vào phòng, chiếc khăn lau tóc còn vắt trên vai chiếc váy ngủ, cô đã thấy dưới ánh đèn lung linh huyền ảo, trên chiếc ghế mây dài đang tựa lưng một bóng dáng xanh lam thon dài dũng mãnh.

Sợi dây tóc của bóng đèn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt lên gương mặt góc cạnh sâu thẳm của người đàn ông. Đôi đồng tử kia vương chút ánh lửa ấm áp đăm đăm nhìn về phía cô.

“Đẹp không?” Anh hỏi.

Lâm Chiếu Khê trong một khoảnh khắc đã quên mất mình đã ngắm nhìn bao lâu.

Hàng mi ướt át của cô ngoảnh sang hướng khác, tay cầm khăn lau tóc, nhưng ánh mắt hốt hoảng lại không cưỡng nổi mà quay lại nhìn anh.

Tiêu Nghiên Xuyên đứng dậy, tà áo dài cao rạn ngọc đứng, khí chất cao quý trang nhã vô cùng.

Trái tim cô thắt lại, cất tiếng hỏi: “Kích cỡ vừa không anh?”

“Ừm, bà xã rất hiểu anh.”

Anh nhấc hai tay lên như thể trình diễn hiệu quả trang phục trên người, hệt như chú báo kiêu hãnh, nhưng lại như muốn ôm trọn lấy cô.

Lâm Chiếu Khê trên người còn vương hơi nước, cô ngồi xuống bên giường giắt lại góc màn, bảo: “Ngày mai phải đi cúng tổ tiên, anh mặc bộ này nhé, đừng làm bẩn đấy.”

Tiêu Nghiên Xuyên rủ mắt, chỉ cảm thấy bộ trang phục nho nhã này thực sự chẳng mấy ăn khớp với khí chất của mình, nhưng anh vẫn hỏi: “Em còn chưa nói có đẹp hay không đấy.”

Lâm Chiếu Khê khẽ cắn môi, chiếc khăn tắm trong tay che khuất nửa dưới khuôn mặt, lý nhí: “Anh đi tắm đi…”

Ánh mắt Tiêu Nghiên Xuyên đọng lại một nhịp trong đêm tối.

Rồi giơ tay cởi từng chiếc cúc vải trên vạt áo, bảo: “Thế thì xem ra mặc cũng bình thường, bà xã chẳng có phản ứng gì cả.”

Lâm Chiếu Khê thấy anh bước ra ngoài nhà, cả người ngơ ra một hồi, sau đó chui rúc vào giường ôm chăn lăn lộn mấy vòng.

Rồi cô lại vén màn bước xuống đất, đi qua đi lại trong phòng mà chẳng tài nào xua tan nổi cơn nóng. Rõ ràng đêm hè ở nông thôn là mát mẻ nhất, vậy mà lúc này cô cứ như bùng cháy một ngọn lửa, thiêu đốt làn da chẳng thể nào giải tỏa nổi.

Đột nhiên, cánh cửa phòng phát ra tiếng cọt kẹt đẩy ra. Chiếc quạt nan trên tay Lâm Chiếu Khê khựng lại, nhìn thấy ánh đèn vàng vọt hắt lên lồng ngực đọng những giọt nước còn lăn tăn của anh.

Cơ thể cô như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn anh khép cửa lại rồi bước tới bên giường ngồi xuống. Cổ tay cô bị anh kéo lại trước mặt, đôi mắt đăm đăm nhìn cô vô cùng nghiêm túc.

“Lạch cạch.”

Chiếc quạt nan rơi xuống đôn giường gỗ. Lâm Chiếu Khê hai tay ôm lấy bờ vai nóng hổi của anh, tà váy ngủ dài trải gạt qua hông anh, cô nhỏ giọng bảo: “Đẹp lắm…”

Hơi thở của người đàn ông tràn ngập bên tai cô: “Em chủ động một chút, anh mới biết được là đẹp đến mức nào.”

Luôn cần phải có hành động để đáp lại thì anh mới biết được Lâm Chiếu Khê thích dáng vẻ anh mặc áo dài đến nhường nào.

Rèm màn rủ xuống bốn góc, Lâm Chiếu Khê lần đầu tiên chủ động lột bỏ lớp vỏ bọc, trong căn phòng nhỏ vùng quê chỉ thuộc về riêng cô, quấn quít bên người đàn ông.

Anh bảo: “Nghe bố mẹ lũ trẻ bảo, ngày bé em là cành vàng lá ngọc xinh đẹp nhất vùng này đấy.”

Lâm Chiếu Khê xấu hổ e ấp bị anh đè bên dưới, cành vàng lá ngọc gì cơ chứ, lúc này ở bên anh cô đã sớm sa ngã tới mức đánh mất sạch sự e ấp giữ kẽ rồi.

Cơ lưng anh cuồn cuộn từng múi, rộng lớn tựa dải núi trập trùng, bất chợt đè sập xuống đầy dã tính và thô bạo.

Cô khẽ khóc rấm rức: “Thế ngày nhỏ anh chắc chắn là cái tên… quậy phá khét tiếng mười phương tám hướng!”

“Ngày nhỏ anh ở quê làm đủ mọi việc, bổ củi gánh nước chẳng thiếu thứ gì, chỉ là đứa gánh thuê làm mướn, làm sao xứng với cành vàng lá ngọc như em.”

Cô “bốp” một cái đánh vào lưng anh, giọt lệ trào ra nơi khóe mắt, dường như rất không vui trước sự tự hạ thấp bản thân của anh: “Thế mà anh vẫn… anh vẫn… quấn lấy em đấy thôi…”

Bờ tay rắn rỏi của anh chống hai bên hông cô, một giọt nước lăn dài theo múi cơ trượt xuống, anh bảo: “Chiếu Khê, anh mê đắm tổ ấm ấm áp của em.”

Đôi mắt long lanh nước của cô chợt run lên, ánh sáng lung linh dâng trào. Cảm xúc vượt lên trên lý trí thúc đẩy cơ thể cô chủ động quấn lấy anh.

Đôi lông mày rậm của Tiêu Nghiên Xuyên nhíu lại, chiếc cằm ngửa lên, rủ hai mi mắt khép hờ, yết hầu trượt lên trượt xuống từng nhịp. Vạt áo dài xanh lam ấy tựa như vẫn chưa cởi ra, cô dâng trọn cho anh, quấn chặt lấy anh nóng hổi, mà lại mềm mại vô cùng, ôm trọn những đường nét góc cạnh của anh, mà chẳng cản trở từng nhịp nhún nhảy bên dưới. Trong từng nhịp đu đưa, sắc xanh lam rủ xuống quấn quít cùng mưa bụi Giang Nam, triền miên không dứt.

Tác giả có lời muốn nói: 

Anh Tiêu: Chẳng còn biết trời cao đất rộng là gì nữa rồi.

Bạn cũng có thể thích...

Gửi phản hồi