Đăng bởi Để lại phản hồi

SAO LẤP LÁNH – CHƯƠNG 21

Đăng bởi Để lại phản hồi

SAO LẤP LÁNH – CHƯƠNG 20

Đăng bởi Để lại phản hồi

TUYẾT BIỂN NGẬP NGÀN – CHƯƠNG 61

Chương 61: Thế giới sau trận tuyết

*

Nghe xong lời Ngu Cốc Thu nói, Thang Tuấn Niên nhất thời không phân rõ đây có phải là đang trong mơ hay không.

Anh nghi ngờ tiếng vật nặng rơi xuống đất mình nghe thấy chỉ là ảo giác do thần kinh tạo ra, ảo giác rằng anh đã bật dậy khỏi giường, đi vào phòng cô, mà cô cũng không hề chống cự khi anh đến gần; họ hôn nhau trong bóng tối, ôm lấy nhau, thậm chí cô còn tỏ tình với anh. Tất cả như một giấc mộng đẹp không sai vào đâu được, thậm chí còn có chút ý vị xuân mộng. Một cơn bất an bất chợt trào lên.

Ngu Cốc Thu thấy Thang Tuấn Niên ngẩn ra một lúc, nhìn trân trân lên trần nhà rồi nói: “Thì ra ở trong mơ mà biết mình đang mơ lại là cảm giác như vậy à.”

Cô sững người, phản ứng lại rồi bật cười trong nước mắt, đưa tay ra mạnh bạo véo mặt anh: “Đau không, anh thật sự nghĩ mình đang nằm mơ à?”

Khuôn mặt Thang Tuấn Niên bị cô véo đến méo như bọt biển, anh líu ríu phản bác: “Thật sự… không phải đang mơ à?”

Ngu Cốc Thu thu tay về: “Vậy anh cứ coi như đang mơ đi.”

Cô vừa xoay người định rời đi, Thang Tuấn Niên hoảng hốt kéo cô lại.

“Vậy lúc nãy em nói thích anh… không phải nói đùa chứ?”

“Em sẽ không lấy chuyện thích anh ra đùa.”

Thang Tuấn Niên nhìn cô không chớp mắt: “Vậy sao lúc đó em lại đi?”

Ngu Cốc Thu khi nói ra chữ ‘thích’ thì đã chuẩn bị sẵn tâm thế để thổ lộ thật lòng, không định giấu thêm nữa.

Thật ra, trước đó cô luôn canh chừng từng ly từng tí, thậm chí còn lo nếu trên đường lỡ phát bệnh động kinh thì phải làm sao. May là chuyến đi sắp kết thúc rồi, điều cô lo sợ đã không xảy ra.

Cô hoàn toàn có thể coi như không có gì xảy ra, kết thúc chuyến đi, trở về như thường ngày, tiếp tục để Thang Tuấn Niên bị bịt mắt trong bóng tối. Đó vốn là kế hoạch của cô từ đầu tới cuối, một kiểu yêu tự cho là vì anh.

Nhưng khi nhìn thấy nước mắt Thang Tuấn Niên rơi xuống, cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy như vậy quá bất công.

Tình yêu có nên tồn tại sự che giấu không, dù là nhân danh điều tốt cho người kia, để người ấy phải cắn răng xoay vòng trong nỗi nghi ngờ “có yêu hay không yêu”, như con thú bị vây mà giằng co đến kiệt quệ.

Thứ cô trao cho anh không phải là yêu, mà là tổn thương.

Cô là một kẻ hoàn toàn non nớt trong chuyện yêu đương, không hề thành thạo trong tình cảm, chỉ dựa vào tưởng tượng để phân tích đúng sai, rồi dần trở nên tự cho là mình hiểu tất cả. Dù đến lúc này cô vẫn không biết rốt cuộc tình yêu là gì, phải làm thế nào mới là tốt nhất. Vậy thì hãy coi tình yêu như một thứ phải đi theo trực giác, không thể nghĩ ngợi quá nhiều, cứ đi theo cảm giác, trái tim sẽ cho cô câu trả lời.

“Trước đây vì muốn nhận nuôi Phi Phi, em đã làm một cuộc khám tổng quát…” Ngu Cốc Thu nói gọn nhẹ, giải thích cho anh tình trạng bệnh của mình.

Không cần thêm lời nào nữa, ngay khoảnh khắc đó Thang Tuấn Niên đã hiểu trọn vẹn tất cả những lựa chọn cô từng đưa ra.

Anh không nói gì, chỉ mạnh mẽ kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy, dùng hành động thay cho lời nói, chính vì anh hiểu, nên anh sẽ không buông tay.

Ngu Cốc Thu vỗ nhẹ lưng anh. Cô đã thẳng thắn, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ thay đổi quyết định của mình.

Đăng bởi 1 phản hồi

TUYẾT BIỂN NGẬP NGÀN – CHƯƠNG 60

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 1

Diêu Vận Tu lắc đầu: “Không sao.”

Diêu Diên ngồi thẳng lại, quan sát ông, mũi bỗng thấy cay cay, nước mắt lã chã rơi: “Cha gầy đến mức chỉ còn da bọc xương thế này, con bảo nhà bếp làm món ngon tẩm bổ cho cha, nhưng mà…” Nghĩ đến chuyện gia tài đều bị Tiết tiểu nương cuộn sạch mang đi mất, đừng nói là sâm nhung bồi bổ, ngay cả bọn họ cũng sắp không có cơm mà ăn, nàng không kìm được định nói: “Cha ơi, mụ…”

Diêu Nghiên ho khẽ một tiếng, nàng liền lập tức im miệng.

Diêu Vận Tu hỏi: “Tiết tiểu nương làm sao?”

Diêu Diên không dám nói, chỉ bưng bó tường vi đến trước mặt ông: “Cha cứ nằm sập dưỡng bệnh mãi, chẳng ra khỏi phòng, cha xem tường vi trong vườn nở có rực rỡ không?”

Diêu Vận Tu gật đầu, tự biết thời gian chẳng còn bao nhiêu, bèn bảo Lý ma ma: “Bà ra ngoài sắc thuốc đi.”

Lý ma ma hiểu ông muốn dặn dò di ngôn, lau nước mắt lui xuống.

Diêu Vận Tu thân là Ngôn quan, coi việc can gián Hoàng đế, đàn hặc chỉnh đốn bách quan là nhiệm vụ của mình. Ông giữ vững phong cốt, đấu tranh với cường quyền, dẹp loạn phò chính. Trong số những quyền thần bị ông dâng sớ can gián, trên từ Thủ phụ Nội các, dưới đến quan lại địa phương, người bị thụ hình lưu đày, kẻ bị bãi miễn giáng chức lên đến hàng chục. Trong triều, đám quan lại hận ông thấu xương phải chiếm đến tám chín phần. Lòng ông ngay thẳng, chưa từng biết sợ hãi, nhưng chẳng ngờ bệnh đến như núi lở, mới vẻn vẹn nửa năm đã đi đến đường cùng.

Ông biết mình ở chốn triều đường kết oán quá nhiều, một khi nằm xuống, đôi hài nhi để lại chắc chắn sẽ trở thành vật trút giận của bọn chúng, cuộc sống sẽ vô cùng thê thảm. Ái nữ của ông, xuân xanh mười chín, tính tình ngây thơ nũng nịu, lại sở hữu dung mạo nồng nàn diễm lệ. Thuở nhỏ nàng từng đính ước với con trai Quách Vân – Viên ngoại lang Lễ bộ , nhưng khi ấy ông lại đàn hặc Quách Vân thao túng khoa cử, nhận hối lộ của quyền quý, vơ vét của công. Nhiều tội phạt cùng lúc, Quách Vân bị bãi quan, miễn chức rồi chịu hình lưu đày, hôn sự của đôi trẻ cũng theo đó mà tan thành mây khói. Từ đó về sau, chẳng còn ai dám cửa đến cầu thân nữa.

Sau khi lâm bệnh, ông đã mấy lần muốn đưa ái nữ vào ni cô am được hoàng gia sắc tứ để xuất gia, nhưng đều bị từ chối. Còn Nghiên nhi, tuy thông tuệ hơn người, nhưng dù sao tuổi đời còn quá nhỏ, tính cách lại hướng nội nhút nhát, không đủ sức bảo vệ tỷ tỷ.

Nhất thời sầu muộn trăm mối, ông bỗng thấy khí huyết dâng trào, cổ họng ngọt lịm vị tanh, vì sợ làm hai con hoảng sợ nên đành gắng sức nén xuống.

Ông nắm chặt lấy tay Diêu Diên và Diêu Nghiên, thở dốc nói: “Những lời cha nói sau đây đều liên quan đến tiền đồ và tính mạng của hai con, nhất định phải ghi nhớ kỹ. Sau khi cha đi rồi, phải làm theo đúng như vậy, tuyệt đối không được làm lấy lệ.”

Diêu Diên lúc này mới hiểu ra, không phải cha đã khỏe lại, nàng nghiêng đầu áp gò má phấn hồng sát vào mu bàn tay ông, cắn chặt môi không dám khóc thành tiếng.

Diêu Nghiên rưng rưng lệ nói: “Phụ thân chỉ dạy, chắc chắn là cách để con và tỷ tỷ bảo toàn tính mạng, chúng con không dám không nghe, không dám không theo.”

“Trong triều cha có quá nhiều kẻ thù, nếu có kẻ muốn giúp đỡ các con, chắc chắn là ra vẻ giả tạo, lòng dạ hiểm độc, vạn lần chớ có tin. Những người có thể tin được, một là đương kim Hoàng thượng, hai là Thượng thư Lại bộ Ngụy Cảnh Chi.”

Diêu Nghiên nghe vậy liền hỏi: “Cha trực ngôn can gián, có công giúp Hoàng thượng ổn định giang sơn, tin Ngài là không sai. Nhưng Ngụy đại nhân từng bị cha đàn hặc đến mức bị biếm chức lưu đày nhiều năm, trong ngoài triều đình, dân gian ai mà chẳng biết ông ta coi cha là tử thù, sao có thể tin được?”

“Ngụy Cảnh Chi sinh ra là chủ mẫu thế tộc, uy nghiêm tột bực, khắc kỷ thủ lễ, nói một là một. Ông ta ngoài lạnh trong cứng, không gần nữ sắc, khinh thường những kẻ dâm tà; chốn quan trường, ông ta thủ đoạn tàn độc, có thù tất báo. Tuy không phải hạng người lương thiện khoan hậu, nhưng so với đám quần thần trên triều, ông ta vẫn còn sót lại một chút nhân tính.” Nhưng điều Diêu Vận Tu không nói ra là, chỉ có loại người tâm cơ sâu xa, thủ đoạn sắt đá như Ngụy Cảnh Chi mới có thể lọt vào mắt xanh của ông.

Diêu Nghiên lại hỏi: “Dẫu có tin hai người họ thì đã sao? Hoàng thượng ngự nơi thâm cung, Ngụy đại nhân tự tại trong phủ, chúng con muốn giáp mặt cầu cứu họ bằng cách nào?”

Diêu Vận Tu từ dưới gối lấy ra một tấm kim bài, nhét vào lòng bàn tay cậu, sau đó nói: “Cầm bài này có thể vào cung diện kiến thánh thượng. Còn về phần Ngụy Cảnh Chi, theo lệ cũ, Ngôn quan đương triều tạ thế, quan viên tất phải đến phúng viếng, không được vắng mặt. Đợi ông ta đến, các con cứ theo cách của cha mà làm…” Sau khi dặn dò kỹ lưỡng một hồi, ông gấp gáp hỏi: “Đã ghi nhớ kỹ trong lòng chưa?”

Diêu Diên và Diêu Nghiên cùng đồng thanh gật đầu: “Cha (Phụ thân) yên tâm, chúng con nhớ rõ rồi ạ.”

Diêu Vận Tu tiếp tục căn dặn: “Diên nhi, em trai con còn nhỏ, việc ăn mặc dùng thế nào vẫn cần con chăm sóc thêm hai ba năm nữa. Nghiên nhi, chớ quên đèn sách khổ cực, đỗ đạt làm quan là con đường sống duy nhất của con.”

Ông vẫy tay gọi Diêu Diên, nàng ngoan ngoãn ghé sát vào trước ngực ông, đau đớn gọi: “Cha ơi.”

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 2

Đăng bởi Để lại phản hồi

SAO LẤP LÁNH – CHƯƠNG 19

Đăng bởi Để lại phản hồi

SAO LẤP LÁNH – CHƯƠNG 18

Đăng bởi Để lại phản hồi

TUYẾT BIỂN NGẬP NGÀN – CHƯƠNG 59

Đăng bởi Để lại phản hồi

HOA ĐÔ – CHƯƠNG 13