Chương 19: Năm 1990
*
Bữa cơm tất niên của nhà họ Phùng được dọn ra sớm từ buổi trưa, lý do là vì Phùng A Muội phải sang nhà Giáo sư Diệp để nấu cơm tất niên cho bên đó, chuyện này đôi bên đã giao hẹn với nhau từ lâu.
Phùng Đại Dũng rót rượu cúng trời, cúng đất, cúng tổ tiên trước, sau đó mới khấn: “Hy vọng năm nay suôn sẻ thuận lợi, sức khỏe dồi dào, phát tài phát lộc, quốc thái dân an.”
Rồi cả nhà khai đũa. Ông gắp miếng thịt dê, nhấp một hớp rượu đế, lòng đầy thỏa mãn: “Thịt dê trắng Sùng Minh, hiếm khi mới được ăn một bữa, mùi vị ngon hết sẩy.”
Phùng A Muội bảo Tống Mỹ San nếm thử một miếng: “Mẹ hầm chung củ cải trắng với táo đỏ nè, chỉ có mùi thơm chứ không bị hôi chút nào đâu.”
Tống Mỹ San không chịu ăn: “Con ghét ăn thịt dê nhất.”
“Thịt dê đâu phải gia đình bình thường nào cũng có tiền ăn nổi, tụi mình nhờ ké phước của Giáo sư Diệp mới có mà ăn đó.” Số thịt dê này là do nhà họ Diệp tặng.
Phùng Đại Dũng đưa ly rượu cho Phùng Vu: “Đàn ông con trai rồi, nhấp một hớp đi con.”
Phùng Vu nhấp thử một chút, có vị hơi giống cơm rượu, mang theo vị đắng nhẹ, không cay nồng như rượu trắng. Anh cầm chai rượu lên xem, là loại rượu sản xuất tại địa phương Thượng Hải, hiệu Thất Bảo Đại Khúc.
Phùng A Muội sực nhớ dưới gian bếp chung tầng dưới vẫn còn đang hầm canh, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Tống Mỹ San nói: “Con cũng muốn uống rượu.”
Phùng Đại Dũng chưa kịp lên tiếng thì Phùng Vu đã gạt đi: “Không được.”
Phùng Đại Dũng nói: “Dùng đầu đũa chấm một chút cũng không sao đâu.”
Phùng Vu nhíu mày: “Không được. Ba đừng có làm bậy.”
Phùng Đại Dũng cười: “Quản rộng gớm.”
Tống Mỹ San bĩu môi, gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào chén của anh: “Anh, ăn giùm tôi phần mỡ đi.” Phùng Vu cúi đầu cắn sạch phần mỡ, rồi đưa phần thịt nạc lại cho cô.
Phùng Đại Dũng cười hỏi: “Thịt kho tàu ba nấu đó, ngon không?” Thấy Tống Mỹ San gật đầu khen ngon, ông có chút đắc ý: “Thịt mỡ còn ngon hơn nữa kìa, nếm thử đi, bỏ vô miệng là tan ngay, béo mà không ngấy.”
Phùng A Muội bưng nồi nhôm đặt lên bàn, là món canh vịt già hầm măng nhọn, bề mặt gặp lạnh đóng một lớp váng mỡ mỏng màu vàng. Bà nhìn đồng hồ để bàn: “Em phải đi đây, bằng không sẽ không kịp thời gian.”
Gạt lớp váng mỡ ra, nước canh bên dưới trong vắt, bà múc hai muỗng chan vào cơm, lùa vội cho xong bữa rồi lau miệng, đứng dậy đi thay dép. Tống Mỹ San đuổi theo hỏi: “Chừng nào dì về vậy?”
“Không biết nữa.” Phùng A Muội quấn lại chiếc khăn trùm đầu, đi ra cửa xuống lầu. Trong gian bếp tập thể, hàng xóm vẫn đang bận rộn nấu nướng, nhìn thấy liền hỏi: “Đêm ba mươi Tết rồi, A Muội đi đâu vậy?”
“Đi có chút chuyện.” Bà trả lời qua loa. Trong con hẻm cũng vô cùng náo nhiệt, nhà này nối tiếp nhà kia đốt pháo, khắp mặt đất đầy xác pháo đỏ vụn, trước bồn nước công cộng chật kín người đứng, vòi nước chảy rào rào. Bà đi ra khỏi hẻm, băng qua đường, bước vào khu Tường Phúc Hoa Uyển. Nơi này yên tĩnh hơn nhiều, ngay cả những cây tùng, cây long não, cây bách cũng như đang tĩnh lặng. Vừa đẩy cánh cửa của sân số 8 ra, liền nghe thấy tiếng hát từ máy cassette vang lên:
A… gửi tặng người, gửi tặng người / Lời chúc phúc mãi không dứt, nhẹ nhàng bay xa / Kiếm tìm con đường dài vô tận / Mượn tiếng chim ca / Thêm chút ấm áp cho chặng đường dài / Cậy nhờ gió mát / Gửi gắm ngàn vạn lời chúc chân thành / A… gửi tặng người, gửi tặng người / Lời chúc phúc mãi không dứt, nhẹ nhàng bay xa…
Diệp Thành Tân đang một mình chơi bóng rổ ngoài sân. Bà bước vào nhà, trên ghế sofa phòng khách, Giáo sư Diệp cùng vợ và hai quý ông mặc vest mang giày tây sang trọng đang nói cười rôm rả. Bà biết ý đổi giày, đi vào bếp thắt tạp dề. Chẳng mấy chốc Bà Diệp đi tới, nhíu mày hạ thấp giọng hỏi: “Sao bây giờ mới tới vậy? Không phải đã bảo dì tới sớm chút sao?”
Phùng A Muội định giải thích thì bà ta cắt ngang, sốt ruột hỏi: “Đã nói trước là khách từ Hồng Kông đến rồi, dì phải biết rõ cần chuẩn bị những món nào chứ?”
Phùng A Muội gật đầu: “Phu nhân yên tâm, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm rồi.”
Bà Diệp lúc này mới dịu giọng nói: “Nấu một bình cà phê mang ra đây trước đi.” Phùng A Muội vâng lời. Nhân lúc đợi cà phê sôi, bà lấy các loại nguyên liệu đã chuẩn bị từ hai hôm trước trong tủ lạnh ra để làm món bồn sài. Củ cải, tàu hũ ky và da heo lót ở đáy, bên trên xếp một lớp thịt khâu nhục thơm phức, rồi đến nấm đông cô, mực khô, tóc tiên, trên cùng lại phủ thêm một lớp tôm đại, hàu sống, bào ngư và hải sâm, đầy đặn vun vén, vô cùng chất lượng.
Cà phê nấu xong, Phùng A Muội xách bình ra phòng khách, rót thêm cà phê vào tách cho khách. Người đàn ông Hồng Kông đưa tay ra, ống tay áo co lên, lộ ra hình xăm nơi cổ tay trái, một chóp đuôi rồng đen nhỏ xíu, người của băng 14K. Tay bà run lên bần bật, cà phê tràn ra ngoài một chút. Bà Diệp vội vàng nói lời xin lỗi, đỡ lấy bình cà phê rồi ra hiệu bằng mắt với bà.
Phùng A Muội lặng lẽ lui về nhà bếp, tim đập thình thịch liên hồi, mồ hôi hột đổ đầy trên trán. Diệp Thành Tân bước vào rửa tay, ngó bà hai cái rồi hỏi: “Trong người dì không khỏe hả?”
“Tôi bình thường ạ.” Phùng A Muội đặt nồi bồn sài vào xửng hấp, rồi hỏi: “Cậu chủ Diệp, hai người Hồng Kông đó có lai lịch thế nào vậy cậu?”
Diệp Thành Tân nói: “Tôi không biết, mới tới lần đầu.”
Phùng A Muội không hỏi thêm nữa, cúi đầu nấu nướng, bận rộn mãi đến gần bốn giờ chiều. Món bồn sài được dọn lên trước, đặt ngay giữa bàn, bên dưới chiếc thau nhôm là bếp dầu hỏa để giữ nhiệt liên tục. Ngoài ra còn có gà luộc nguyên con, cá mú hấp, giò heo hầm đỏ, vịt quay cùng các món khác. Giáo sư Diệp mang chai rượu vang trân tàng ra, ngồi giữa hai vị tiên sinh người Hồng Kông, còn Bà Diệp thì ngồi cùng Diệp Thành Tân và Diệp Kiều Kiều.
Người Hồng Kông cười nói: “Không ngờ người làm nhà ông lại nấu được một bàn món Quảng Đông chuẩn vị đến thế, món nào cũng mang điềm lành.” Giáo sư Diệp tỏ ra đầy hứng thú hỏi: “Sao lại nói vậy?”
Người Hồng Kông bảo: “Món bồn sài này tượng trưng cho cả nhà đoàn viên, gà luộc nguyên con là đại cát đại lợi, cá mú hấp là niên niên hữu dư, giò heo hầm đỏ chính là hoành tài tựu thủ, còn vịt quay là hồng vận đương đầu. Giáo sư Diệp cùng vợ năm nay nhất định sẽ vạn sự hanh thông, công thành danh toại.”
Giáo sư Diệp nghe xong vô cùng đắc ý: “Bà ấy hồi trước làm vú em ở Hồng Kông lâu năm rồi nên có kinh nghiệm lắm.” Đoạn gọi với vào: “Dì Phùng ơi, ra ngồi xuống ăn chung cho vui nè.”
Phùng A Muội xua tay từ chối: “Tôi còn phải hấp điểm tâm nữa, mọi người cứ dùng trước đi ạ.” Bà lui về lại gian bếp, chỉ thấy lồng ngực thắt nghẹn, như có ai bóp nghẹt lấy tim mình, sống lưng cũng chẳng thể thẳng lên nổi, tựa hồ đang đè một tảng đá ngàn cân. Có lẽ vì tâm thần bất định nên mu bàn tay bị dầu sôi bắn trúng phồng rộp lên một bọc nước, bà thọc tay vào vòi nước lạnh xả mà chẳng màng đến cái đau. Tiếng pháo nổ đùng đoàng ngoài cửa sổ nghe xa xăm mờ mịt, mà lại như ngay sát bên tai. Bà bất giác rơi nước mắt không sao kềm chế nổi, sợ bị người ta phát hiện nên vội vàng hất nước lạnh lên mặt để tỉnh người.
“Dì Phùng ơi, dì Phùng?” Diệp Thành Tân bước tới hỏi: “Điểm tâm xong chưa dì?”
“Xong rồi nè cậu.” Phùng A Muội vội đáp: “Cậu chủ Diệp ơi, tay tôi bị bỏng rồi, phiền cậu bưng điểm tâm lên giùm nha. Đây là bánh củ cải, bánh xếp chiên, xíu mại, còn chè trôi nước ngọt lên men thì tôi đã múc sẵn ra từng chén một rồi.”
Diệp Thành Tân cũng không nói năng chi nhiều, lầm lũi bưng bánh củ cải, bánh xếp chiên với xíu mại lên trước, sau đó mới tới chè trôi nước ngọt lên men, một tay bưng khay gỗ bước ra ngoài.
Bà tiếp tục thu dọn nhà bếp, một lát sau Diệp Thành Tân lại quay vào: “Mấy người Hồng Kông kia nhất quyết đòi gặp dì đó!” Đoạn đưa cho bà một hũ dầu cù là hiệu Con Hổ.
Phùng A Muội biết là trốn không khỏi nắng rồi, liền đưa tay vén lại mái tóc bên tai, tháo đôi bao tay vải ra rồi bước vào phòng ăn. Trên bàn bấy giờ đã chén đĩa ngổn ngang, mọi người đều đã dùng bữa xong xuôi.
Giáo sư Diệp cười hớn hở: “Hai quý ông đến từ Hồng Kông đây ưng ý bàn tiệc tất niên này dữ lắm, họ muốn lì xì cho dì này.”
Bà xua tay khéo léo từ chối: “Mọi người ăn ngon miệng là tốt rồi, đó là bổn phận của tôi mà.”
Người Hồng Kông đã rút sẵn bao lì xì từ bao giờ, ánh mắt cứ dán chặt lên người bà mà dòm ngó, săm soi một chập rồi mới nói: “Dì Phùng đừng có khách sáo, chút đỉnh này là tấm lòng của tụi tôi, dì nhận lấy đi.”
Bà đành phải bấm bụng bước tới, đón lấy rồi nói lời cảm ơn. Vừa định lui ra, gã người Hồng Kông bất thình lình hỏi gặng một câu: “Dì Phùng từ bên Hồng Kông về lại đây hồi nào vậy?”
“Dạ, tôi về lại đây cũng nhiều năm lắm rồi.”
Giáo sư Diệp lên tiếng: “Dì Phùng, tôi cũng có bao lì xì gửi dì đây, hôm nay vất vả cho dì quá.” Ông đưa bao lì xì cho Diệp Thành Tân, rồi anh đem qua tận tay trao cho bà.
Phùng A Muội vội vàng cúi đầu cảm ơn liên tục.
Giáo sư Diệp đon đả mời hai người Hồng Kông dời bước ra phòng khách, cười xởi lởi: “Mời hai ông ra ngoài này, nghe đứa con gái của tôi gảy vài khúc dương cầm.”
Phùng Vu ngước nhìn đồng hồ, đã sáu giờ chiều, trời buông màn tối thẫm. Anh đưa tay gõ lộc cộc vào thành cầu thang dẫn lên gác xếp hai cái, gọi vọng lên: “Đại tiểu thư, có muốn đi tìm đám bạn đi chơi với tôi không?”
“Đi liền!” Tống Mỹ San đang đứng trước gương dặm lại chút son môi: “Đợi tôi chút nha.”
Chú thích:
Bài hát Chúc Phúc: Ca khúc tiếng Quảng Đông kinh điển của nữ danh ca Diệp Thiến Văn, cực kỳ thịnh hành tại Trung Quốc và Hồng Kông vào những năm cuối thập niên 80.
Bồn sài (Poon Choi): Món ăn truyền thống đặc trưng của người Quảng Đông và Hồng Kông vào các dịp lễ Tết lớn. Tất cả các nguyên liệu cao cấp từ thịt, hải sản đến rau củ được nấu chín riêng biệt, sau đó xếp chồng thành nhiều lớp trong một chiếc thau lớn, khi ăn sẽ đun nóng liên tục để nước xốt hòa quyện vào nhau.
Băng đảng 14K: Một trong những băng nhóm Xã hội đen Tam Hoàng khét tiếng, có thế lực và quy mô lớn bậc nhất tại Hồng Kông cũng như trên thế giới vào nửa cuối thế kỷ 20. Hình xăm rồng đen là dấu hiệu nhận biết thành viên cấp cao của tổ chức này.
Nguồn: Baidu/Google

có khi cái chết của vk ck Phùng A Muội liên quan đến 2 người này quá 🥺
đọc đoạn này cưng xỉu “Phùng Đại Dũng chưa kịp lên tiếng thì Phùng Vu đã gạt đi: “Không được.”
Phùng Đại Dũng nói: “Dùng đầu đũa chấm một chút cũng không sao đâu.”
Phùng Vu nhíu mày: “Không được. Ba đừng có làm bậy.”
Phùng Đại Dũng cười: “Quản rộng gớm.”
thanks b nho