Close

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 47

​Đặt anh nằm xoài trên ghế sofa, cô liền chạy đi vắt chiếc khăn lông ướt mang trở lại để lau mặt cho anh. Anh rũ mắt tựa như đã ngủ say, hàng mi dài che khuất bờ mi. Mâu Văn dịu dàng lau mặt cho anh, không kìm được lòng liền khẽ hôn lên làn môi anh.​

Trong một khoảnh khắc khi cô ghé sát lại gần, anh bỗng mở mắt ra, lặng im tĩnh lặng đăm đăm nhìn cô.​Anh cứ như thế mà ngắm nhìn cô, anh đã từ lâu lắm rồi không dùng ánh mắt này để nhìn cô như vậy. Ánh mắt của anh sâu thẳm khôn cùng, tựa như một lưỡi dao sắc bén muốn rạch toang lớp da thịt của cô, để ngắm xem cõi lòng cô ra sao.

Tác giả có lời muốn nói:

4 thoughts on “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 47

  1. ảnh iu trẻ con đến mức này mà, bây giờ trong lòng ảnh khúc mắc với MV dụ có con r, MV nghe ít thì còn cho qua chứ nhiều thì mẻ cũng áp lực nựa

  2. rồi khấp khởi tự đắc mà tiếp lời: “Mà điều quan trọng nhất chính là, ba thương mẹ, và mẹ cũng thương ba.”

    Sao mà ảnh nói chuyện quá đỗi đáng iu thế này như trẻ con dị é

  3. Tạ Sùng đột ngột ở đầu dây bên kia giật lấy điện thoại, giọng nói khản đặc lại mơ hồ: “Không về, anh không về nhà.”

    Mâu Văn chẳng rõ anh đã xảy ra chuyện gì, sau khi gác máy liền gửi cho Tạ Sùng một dòng tin nhắn: “Ông xã, về nhà.”

    một câu ông xã thoai là Tạ Công Chúa gãy liền🤣🤣

  4. hic tui chưa đọc bộ nào mà na9 thích trẻ con như z lun á 😭nghe anh nói mà thương quáa, tui cũng thích trẻ con lắmm huhu mong sau này khi ổn định hơn Mâu Văn sẽ sinh cho 2 người cục bông nhỏ nhée 😭😭 tưởng tượng thui mà hạnh phúc quá. Ngoài lề tíii, nhắc tới trẻ con là tui nhớ tới Yujun á, dạo này mê ẻm khủng khiếp, em iu của toy

Gửi phản hồi