Đăng bởi Để lại phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 64

Đăng bởi 2 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 63

Đăng bởi 1 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 62

Đăng bởi 3 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 61

Đăng bởi 8 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 60

Chương 60: Mùa đông – Đằng đẵng, quạnh quẽ

*

Đăng bởi 6 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 59

Đăng bởi 3 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 58

SỤP ĐỔ

Chương 58: Tai nạn – Tai nạn bất ngờ, lệch nhịp

*

Mùa thu năm 2015, Bắc Kinh rụng lớp lá vàng đầu tiên.

Đăng bởi 3 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 57

Đăng bởi 5 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 56

Chương 56: Nghi ngờ, vững tin

*

Mâu Văn nhìn thấy xe của Tạ Sùng bèn vẫy tay với anh. Nhưng Tạ Sùng cứ như không nhìn thấy, thẳng thừng lái xe đi mất.

Chu Hàn Bách hỏi: “Là ông xã của cô à?”

“Phải đấy.” Mâu Văn nghĩ: Thật kỳ lạ, mình rõ ràng thấy xe của anh ấy chạy chậm lại, đáng lẽ anh ấy phải nhìn thấy mình rồi chứ.

Lúc này Tiểu Cố từ bên trong xách một chiếc thùng đi ra, Chu Hàn Bách tiến lên đón lấy chiếc thùng, họ chào tạm biệt Mâu Văn rồi lên xe.

Mâu Văn đuổi theo nói: “Tiểu Cố cố lên, Tiểu Cố chị làm được mà. Nhớ gửi ảnh cho em nhé!”

Tiểu Cố nắm chặt nắm tay làm điệu bộ quyết tâm: “Đợi tin tốt của chị đó nha.”

Công ty nơi Chu Hàn Bách làm việc đang thử nghiệm các chế độ phúc lợi cho nhân viên, việc quan tâm đến gia đình của nhân viên cũng là một trong những nội dung quan trọng. Đồng nghiệp phụ trách đã đặc biệt xin ý kiến của Chu Hàn Bách, Chu Hàn Bách nói: Nghe nói Ngày hội Gia đình tổ chức khá tốt, kỳ này có thể cho nhân viên dẫn con trẻ đến công ty gửi một ngày. Việc trông giữ các bé phải có nội dung thật ý nghĩa, thế là anh đề xuất tổ chức một “Buổi đọc sách cho thiếu nhi”, kết hợp với biểu diễn kịch nghệ, để các bạn nhỏ được tự do bộc lộ thiên tính của mình trong đại dương sách vở.

Nhân chọn phù hợp nhất không ai khác ngoài Tiểu Cố.

Chu Hàn Bách từng xem qua danh mục sách và các bài cảm nhận sách của Tiểu Cố, chúng vô cùng khách quan và cảm động. Nếu không phải vì lòng tràn đầy nhiệt huyết với công việc này, chị ấy đã không thể làm tốt đến mức như vậy.

Tiểu Cố không có kinh nghiệm diễn thuyết trước công chúng, lúc này ở trên xe thì vô cùng căng thẳng, cứ cầm bài phát biểu học thuộc lòng suốt. Chu Hàn Bách thấy vậy bèn hỏi chị: “Lúc cô kể chuyện cho bé nhỏ ở nhà, cô cũng học thuộc lòng hay sao?”

“Chuyện đó tất nhiên là không cần thuộc lòng rồi.” Tiểu Cố nói: “Câu chuyện đều nằm sẵn trong đầu tôi cả.”

“Cho nên… đều là trẻ con cả, không có gì khác biệt đâu. Đừng học thuộc lòng nữa, cô cứ thoải mái kể vài câu chuyện là bọn trẻ sẽ vui ngay thôi.”

“Thật vậy sao?”

“Thật mà.”

Tiểu Cố tự thấy bản chất mình là một người nội tâm và nhút nhát, chị không thích những công việc phải đối mặt với con người, vì vậy sách vở mang lại cho chị cảm giác an toàn. Chị chìm đắm vào thế giới sách, dõi theo những ý tưởng kỳ diệu để đi đến nhiều nơi chị chưa từng đặt chân tới. Sách vở xem ra đơn giản và thuần khiết hơn con người rất nhiều.

Chu Hàn Bách đến công ty xong liền đi họp ngay, còn Tiểu Cố được nhân viên chuyên trách đón tiếp và đưa đến trung tâm hoạt động, nơi đã có rất nhiều đứa trẻ đang ôm sách ngồi chờ sẵn. Có một người phụ nữ nói với Tiểu Cố: “Chào cô giáo Tiểu Cố, tôi từng mua rất nhiều sách theo danh mục cô gợi ý, thật sự tuyệt vời lắm. Nhất là danh mục sách đọc tiếng Anh, phần hướng dẫn phân cấp vô cùng chi tiết, giúp tôi tránh được bao nhiêu sai lầm khi chọn sách.”

Tiểu Cố không ngờ mình lại gặp được “độc giả” ngoài đời thực thế này, chị hơi hoảng hốt xua tay nói: “Tôi vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm.”

“Cô đã thuộc nhóm dẫn đầu trong nước rồi.” Người phụ nữ ấy lại nói: “Hãy tin vào đánh giá của tôi, tôi là một người mẹ rất có tính đại diện đấy. Hôm nay mời được cô đến đây, tất cả chúng tôi đều rất vui.”

Tiểu Cố cảm nhận được sự chân thành của chị ấy. Hộp thư điện tử của chị cũng luôn nhận được những bức thư chân thành như thế. Có một người, từ khi chị chỉ mới có mười mấy lượt theo dõi đã luôn gửi phản hồi cho chị, mãi cho đến tận bây giờ khi chị đã có chút thành tựu, người đó vẫn luôn đồng hành.

Tiểu Cố nhìn những đứa trẻ kia rồi nghĩ đến con của mình, Chu Hàn Bách nói đúng, chẳng có gì phải sợ hãi cả, tất cả đều là trẻ con thôi. Chị hít một hơi thật sâu, bước ra giữa khoảng sân hình tròn, lên tiếng chào các bạn nhỏ: “Chào các bạn nhỏ…”

Chu Hàn Bách họp xong liền vội vã chạy tới thì buổi đọc sách đã gần kết thúc. Tiểu Cố đang ở trên sân khấu cùng các bạn nhỏ diễn vở “Phù thủy xứ Oz”, mọi người đều chìm đắm trong những tình tiết kỳ ảo đầy sáng tạo. Chu Hàn Bách chụp một bức ảnh Tiểu Cố đang cười đến nghiêng ngả rồi gửi vào nhóm chat ba người, nhắn rằng: “Hôm nay thành công tốt đẹp.”

Mâu Văn nhanh chóng phản hồi: “Cô giáo Cố giỏi quá.”

Cô trả lời tin nhắn xong liền cất máy tính rồi đi về nhà. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy hai chiếc thùng đặt ở lối ra vào, một số đồ đạc nằm bừa bãi trên mặt đất, Tạ Sùng đang đứng đó thu dọn từng món một.

“Anh đang làm gì vậy?” Mâu Văn hỏi.

“Anh đang dọn dẹp đồ đạc.” Tạ Sùng đáp lời: “Toàn bộ là đồ ở văn phòng, anh mang về đây.”

“Anh bàn giao công việc rồi sao?” Mâu Văn có chút bất ngờ, không hiểu sao Tạ Sùng lại bàn giao nhanh đến thế.

Tạ Sùng dừng động tác lại, bất lực nhìn cô, rồi thở dài nói: “Sáng nay trước khi ra khỏi nhà anh đã nói với em là anh đi bàn giao công việc, em còn ừ hử trả lời anh nữa mà.”

Bây giờ ngẫm lại, lúc đó Mâu Văn chỉ đang trả lời lấy lệ với anh mà thôi.

“Ơ… Xin lỗi anh nha, buổi sáng chắc em hơi lơ đãng.” Mâu Văn lên tiếng xin lỗi anh.

“Không sao đâu.” Tạ Sùng hỏi: “Người vừa nói chuyện với em ở trước cửa phòng làm việc là Chu Hàn Bách à?”

Nhắc đến Chu Hàn Bách, Mâu Văn lại vui vẻ trở lại. Cô vỗ tay một cái rồi nói với Tạ Sùng: “Hôm nay Tiểu Cố đi chia sẻ ở buổi đọc sách đó, là hoạt động do Chu Hàn Bách giới thiệu giúp. Nhận được tận năm nghìn tệ tiền thù lao lận đó! Chu Hàn Bách chu đáo chu toàn lắm, còn đặc biệt dành thời gian đến đón Tiểu Cố, vì Tiểu Cố kéo theo một thùng sách to đùng để tặng cho các bạn nhỏ… Em thật sự vui thay cho Tiểu Cố.”

Cô nói xong liền hỏi Tạ Sùng: “Lúc em vẫy tay chào anh, anh có thấy không?”

“Thấy chứ.”

“Vậy tại sao anh không trả lời em? Anh làm em trông cứ như một đứa ngốc vậy.”

“Anh tưởng em đang không tiện.”

“Không tiện?” Mâu Văn ngẩn người ra một chút, ngẫm nghĩ câu nói này và nhanh chóng hiểu ra hàm ý ẩn giấu bên trong. Cô hơi giận dữ nói: “Tạ Sùng, anh có ý gì vậy? Không tiện là có ý gì? Ý anh là em đang làm trò mờ ám, dơ bẩn gì với người khác, nên anh sợ làm phiền chuyện tốt của em hả?”

Tạ Sùng không lên tiếng. Mâu Văn gật gật đầu: “Anh quả là biết cách sỉ nhục người khác, anh cũng quá xem thường người ta rồi. Sau này hễ em nhìn thấy anh nói chuyện với bất kỳ người phụ nữ nào, em cũng sẽ cho rằng hai người có gian tình với nhau.”

Tạ Sùng vẫn im lặng như cũ.

Anh luôn như vậy, luôn cho rằng tranh cãi là vô bổ và vô nghĩa, thế nên khi gặp chuyện anh sẽ không nói một lời, cố dùng cách này để Mâu Văn tự mình bình tĩnh lại.

Thật lạnh lùng, thật ngang ngược. Mâu Văn không biết bản thân đã sai ở điểm nào, cô chỉ đứng đó nói vài câu với Chu Hàn Bách, vậy mà Tạ Sùng lại có thể tưởng tượng cô tồi tệ đến mức ấy.

“Anh xin lỗi em đi.” Mâu Văn nói, gương mặt cô vô cùng nghiêm nghị, hai nắm tay siết chặt. Cô từ chối nhận sự sỉ nhục về nhân phẩm này.

“Xin lỗi chuyện gì?”

“Xin lỗi vì anh đã bôi nhọ em!”

“Từ đầu đến cuối anh chỉ bảo là sợ em không tiện, những lời còn lại đều là do em tự nói ra. Tại sao anh phải xin lỗi chứ?” Tạ Sùng nói: “Anh không xin lỗi được.”

Mâu Văn giật mình nhận ra sự thật đúng là như lời anh nói: Anh thật ra chẳng hề nói gì cả, đều do một mình cô tự biên tự diễn. Cô đã nhảy vào chiếc bẫy của anh, rồi lại bắt đầu tự thanh minh cho chính mình. Trong khi anh thì lúc nào cũng tỏ ra dửng dưng như không có chuyện gì.

Mâu Văn bị Tạ Sùng làm cho tức đến bật cười, cô gật đầu nói: “Được rồi, Tạ Sùng, vẫn là anh giỏi nhất.” Cô vừa nói vừa bước vào bếp, không thèm nói chuyện với Tạ Sùng nữa. Lúc này Mâu Văn thầm nghĩ: Sau này mình không nên nói nhiều với anh ấy làm gì, nếu anh ấy đã nghi ngờ mình, mình cứ nhận bừa cho xong, bảo đúng vậy đó, anh ấy thích em và em cũng thích anh ấy. Để xem có chọc tức chết anh ấy được không.

Tạ Sùng đi theo sau cô, khi đến cửa bếp, Mâu Văn đã đóng sầm cửa lại, nhốt anh ở bên ngoài. Tạ Sùng gõ cửa, Mâu Văn mở cửa ra, bực dọc hỏi: “Gì nữa đây?”

“Đừng nấu nữa. Chúng ta ra ngoài ăn đi. Ăn mừng anh thất nghiệp.” Tạ Sùng nói.

“Anh như vậy không gọi là thất nghiệp, anh gọi là rút lui khi đang ở đỉnh cao.” Mâu Văn nói.

“Bất kể là gì cũng đi thôi nào, đi ăn mừng với anh.” Tạ Sùng nói: “Ngoài ra, anh xin lỗi em, vừa rồi anh thật sự đã nghĩ như vậy. Anh cảm thấy Chu Hàn Bách thích em.”

“Anh đừng có nói nhảm nữa.” Mâu Văn mở cửa bước ra ngoài, cô thấy Tạ Sùng thật sự rất nực cười, suy nghĩ của anh quá sức hẹp hòi: “Chu Hàn Bách không thích em, cũng không thích Tiểu Cố, tụi em chỉ là bạn bè thôi. Chu Hàn Bách thích một người chị ở công ty anh ấy kìa.”

Mâu Văn tiếp lời: “Anh ấy chỉ thấy em và Tiểu Cố là những người có cùng chí hướng với mình, nên mới thuận tay giúp đỡ tụi em thôi. Anh ấy cũng giúp đỡ những người khác nữa, cấp dưới, bạn học, bạn bè, ai anh ấy cũng giúp cả. Anh hiểu chưa?”

“Cao thượng đến vậy sao?”

“Chỉ là một người tốt mà thôi.” Mâu Văn nói: “Có lẽ trong cái vòng tròn xã hội của các anh, những người tốt như vậy hiếm hoi lắm, cho nên anh mới không tin trên đời này có sự tồn tại của kiểu người như thế. Điều này cũng bình thường thôi.”

Tạ Sùng bày ra vẻ mặt không mấy bận tâm, lại hỏi Mâu Văn: “Có muốn ra ngoài ăn không?”

“Đi thôi.” Mâu Văn đáp.

Cô mặc áo phao vào, quàng thêm khăn cổ, tự gói gọn bản thân trông tròn vo như một quả trứng ngỗng. Tạ Sùng cũng mặc một chiếc áo phao, Mâu Văn không hiểu nổi tại sao cùng là áo phao mà chiếc áo của anh trông lại thời thượng đến thế.

Cùng là màu đen, nhưng chiếc áo của anh lại mang một nét thẩm mỹ rất khác biệt.

Khi đứng trong thang máy, Tạ Sùng nhận ra cô vẫn còn đang giận dỗi, bèn đưa tay lên nhéo nhéo má cô: “Lúc nãy trong lòng anh không được thoải mái, bởi vì khi em trò chuyện cùng anh ta trông em có vẻ vô cùng vui vẻ.”

“Em ở bên cạnh anh không vui vẻ sao? Em còn ngủ với anh, lên giường với anh nữa đó, không vui vẻ sao?” Mâu Văn nghiêm mặt nói: “Em nói chuyện với bạn bè thì không được vui vẻ à? Tạ Sùng, anh nghĩ về người khác bẩn thỉu quá rồi đó.”

“Anh xin lỗi.” Tạ Sùng lại nói. Mâu Văn xua tay: “Bỏ đi, Tạ Sùng. Sau này anh đừng suy đoán về em như vậy nữa, nói thật lòng, em khá đau lòng đấy.”

Hai người đi ra ngoài, liền nhìn thấy trên trời tuyết đang rơi. “A!” Mâu Văn nhìn thấy những bông tuyết, đột nhiên tâm trạng lại vui vẻ hẳn lên: “Tuyết rơi rồi kìa!”

Cô xòe tay ra đón lấy những bông tuyết, trông ngốc nghếch cứ như thể thực sự hứng được chúng vậy.

Tạ Sùng cũng rất ngạc nhiên, ban ngày dự báo thời tiết vẫn bảo hôm nay và ngày mai đều nắng ráo, không ngờ đêm nay lại đổ tuyết.

“Rơi lớn hơn chút đi, rơi lớn hơn chút đi.” Mâu Văn chắp tay vái vái: “Xin ông trời cho tuyết rơi lớn hơn chút nữa đi.”

Cô bỗng nhiên nhớ da diết cái tuyết của miền Nha Khắc Thạch. Tuyết ở Nha Khắc Thạch lớn biết bao, đẹp đẽ biết bao. Bắc Kinh một năm chẳng rơi mấy trận tuyết, khó khăn lắm mới có một trận, thế mà chớp mắt một cái đã tan ra, lấm lem bùn đất mất rồi.

“Muốn ngắm tuyết không?” Tạ Sùng hỏi.

“Muốn chứ.” Mâu Văn đáp.

“Chúng ta đến siêu thị.”

“Không phải đi ăn cơm sao?”

“Đến siêu thị mua đồ, rồi chúng ta vào trong núi Diên Khánh, ở đó tuyết rơi lớn lắm.”

Tạ Sùng vừa nói như vậy, hứng thú của Mâu Văn liền dâng cao. Cô lại hỏi nhưng lên núi rồi thì tụi mình ăn cơm bằng cách nào? Tạ Sùng bảo trên chiếc xe địa hình của anh cái gì cũng có sẵn.

Mâu Văn đúng là từng nhìn thấy những món đồ đó trên xe của anh, nhưng tất cả đều được xếp trong các loại hộp khác nhau nên cô không rõ bên trong chứa thứ gì. Nhưng một khi Tạ Sùng đã đề xuất, cô liền không hỏi thêm câu nào nữa, hết thảy đều thuận theo anh. Sâu trong thâm tâm, cô vô cùng tin tưởng Tạ Sùng, bất kể là cùng anh đi đến nơi đâu, cô đều không sợ hãi và đều sẵn lòng. Trước kia như thế, bây giờ cũng như thế.

Họ ghé vào siêu thị mua sắm một trận lớn, sau đó lái xe hướng về phía Diên Khánh.

Tạ Sùng không hề lừa cô, càng đi sâu vào trong núi thì tuyết rơi càng lớn. Chiếc xe của họ men theo đường đèo, chậm rãi bò lên phía trên. Con đường lên núi này chỉ có duy nhất một chiếc xe của họ, phía trước phía sau đều vắng lặng không một bóng người. Mâu Văn nhìn thấy bánh xe lăn trên mặt đất ép ra những vệt hằn sâu trên tuyết, ánh đèn pha phía trước xe như cắn rách một khoảng màn đêm tuyết phủ.

Mọi thứ xung quanh hết thảy đều là một màu trắng xóa.

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn có sợ không? Mâu Văn lắc lắc đầu: “Em không sợ. Có một năm mùa đông em đi cùng ba đến một bản gacha để giao hàng, gặp phải một trận bão tuyết lớn kinh khủng. Bão tuyết lớn như vậy mới đáng sợ, anh từng thấy qua chưa?”

“Chưa từng. Em kể anh nghe xem.” Tạ Sùng cất lời.

“Kiểu tuyết đó anh hoàn toàn không nhìn thấy đường đi đâu, tuyết cứ như thể từ trên trời đổ ập xuống vậy, chớp mắt một cái đã tích tụ lại thành một lớp dày cộm. Mùa đông ở chỗ tụi em trời lại tối rất sớm, mới khoảng sáu bảy giờ tối thôi là xung quanh đã chẳng còn nhìn thấy gì nữa rồi. Chỉ toàn là tuyết thôi.”

“Em và ba bị mắc kẹt ở lưng chừng đường, tiến thoái lưỡng nan, xung quanh không có làng mạc thôn xóm nào cả. Khi đó ba em còn lái chiếc xe cũ nát bị lọt gió, gió lớn từ các kẽ hở khắp bốn phương tám hướng cứ thế lùa vào trong xe.” Mâu Văn nói: “Thế nhưng ngay cả như vậy em cũng chẳng hề sợ hãi.”

“Tại sao?” “Bới vì có ba em ở đó mà. Giống như lúc này vậy, có anh ở đây.”

“Nếu chỉ có một mình em thì em có sợ không?”

“Nếu có một mình thì em sẽ sợ chó sói.” Mâu Văn nói: “Ánh mắt của loài sói đáng sợ lắm.”

Họ cứ thế vừa đi vừa trò chuyện với nhau cho đến khi tới một địa điểm. Tạ Sùng đỗ xe lại, hỏi Mâu Văn có muốn xuống xe cùng anh dựng lều bạt hay không. Mâu Văn lập tức nhảy phốc xuống xe, một chân giẫm vào trong lớp tuyết dày phát ra tiếng “lạo xạo” vui tai, cô không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Tạ Sùng kéo tấm bạt che mái hiên bên hông xe ra, hai người cùng hợp lực đóng đinh xuống đất, Mâu Văn cảm thấy vô cùng thú vị liền đón lấy chiếc búa gõ vào cọc nghe “đinh đinh đang đang”. Vùng núi lạnh ngắt, hơi thở của họ hóa thành những làn khói trắng rồi nhanh chóng tan biến vào không trung. Tạ Sùng nhìn Mâu Văn xuyên qua làn khói trắng đang tan dần ấy, không kìm lòng được liền ghé sát hôn nhẹ lên má cô một cái.

Mâu Văn quay bên má còn lại về phía anh, bảo anh hôn thêm cái nữa, nói làm như vậy mới có thể giữ thăng bằng.

Việc dựng lều bạt này thật sự rất vui, giống như đang chơi trò xây nhà chòi hồi nhỏ vậy. Mâu Văn cảm thấy việc dựng bạt này chẳng khác gì cảnh người dân ở vùng chăn nuôi du mục chuyển nhà hồi cô còn bé cả. Khi đó họ cũng giống thế này, dọn đến một đồng cỏ mới, dựng bao rạp Mông Cổ, rồi sau đó lần lượt khuân đủ thứ vật tư sinh hoạt vào bên trong. Ngày trước cô vốn là một tay cự phách trong việc dựng lều bạt này đấy chứ!

Cô hết chuyến này đến chuyến khác khệ nệ bê đồ đạc từ cốp xe và ghế sau xuống rồi sắp xếp chúng lại, vừa làm việc vừa nói: “Hai đứa mình sao trông giống như bị hâm vậy nè? Không biết mệt là gì luôn.”

“Thế mới vui chứ.”

“Ở nhà anh có bao giờ đụng tay đụng chân làm việc gì đâu, ra ngoài làm mấy cái này thì lại bảo vui.” Mâu Văn trêu chọc anh, sau đó liền bắt chước điệu bộ của anh: Hoành thánh phải nấu thế nào đây ta?…

Tạ Sùng gõ nhẹ vào đầu cô, nghiêm túc nói: “Sau này sẽ không thế nữa đâu. Sau này anh sẽ quay về toàn tâm toàn ý lo cho gia đình.”

“Anh nói thật lòng đó hả?” Mâu Văn hỏi.

“Thật lòng mà.” Tạ Sùng đáp: “Anh gánh vác nhiều hơn một chút thì em mới bớt đi phần nào vất vả.”

Mâu Văn chăm chú nhìn anh, muốn từ nét mặt ấy đọc ra được điều gì đó. Tạ Sùng lúc nào cũng nói hành động này của anh là để lui về chăm lo cho gia đình, nhưng Mâu Văn lại mơ hồ cảm thấy anh đang có một sự sắp xếp khác. Cô không cách nào nói rõ thành lời, tóm lại là cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

“Em không thích anh lui về chăm lo cho gia đình đâu.” Tạ Sùng nói một cách quả quyết: “Em thích bộ dạng hô mưa gọi gió của anh ở bên ngoài hơn. Nói thật lòng, lần tới khi anh phải nhún mình làm kẻ dưới trước mặt người ta, anh cũng nên dẫn em theo cùng mới phải.”

Anh thông minh biết bao. Kể từ sau buổi tiệc xã giao hôm đó, Mâu Văn đã nảy sinh một thứ tình cảm khác thường đối với anh, thứ tình cảm mang theo cả sự hủy diệt, Tạ Sùng không phải là không cảm nhận được. Nhưng con người vốn dĩ phức tạp, ai cũng có rất nhiều khía cạnh khác nhau, và Mâu Văn dường như chỉ yêu thương mỗi khía cạnh hào nhoáng, rực rỡ kia của anh mà thôi.

Hai người cùng nhau đi sang một bên nhặt cành cây khô, anh nắm lấy tay cô, bước chân của cả hai đều lúc sâu lúc nông trên tuyết. Nếu là một ai khác thì chắc chắn đã than ngắn thở dài bảo không muốn chơi nữa, mệt mỏi quá rồi đi về thôi, thế nhưng hai người bọn họ lại cố tình yêu thích kiểu thời tiết khắc nghiệt như thế này.

Mọi thứ trông có vẻ rất gian nan, thế nhưng khi cả hai được ngồi dưới mái hiên bạt bên hông xe, trước mặt bày một chiếc nồi nhỏ đang sôi sùng sục tỏa hơi nghi ngút, bên cạnh lửa trại bập bùng cháy, thì hết thảy mọi vất vả vừa rồi đều trở nên hoàn toàn xứng đáng.

Trải nghiệm này thật sự vô cùng mới mẻ.

Tuyết cứ thế rơi xuống xào xạc, mỗi người ôm trong tay một ly trà nóng, tựa lưng vào chiếc ghế dã ngoại và lặng im ngắm nhìn thế giới trước mắt.

Tưởng Vu. Mâu Văn bỗng nhiên nhớ đến cái tên này. Giữa đêm tuyết tĩnh mịch này, cô thật sự rất muốn chụp lên đầu Tạ Sùng một chiếc mũ “bất trung”, để anh có thể nếm trải một cách triệt để cái cảm giác bị người ta hãm hại, nghi oan là như thế nào.

Nhưng Mâu Văn sau cùng vẫn là người nhân từ, cô biết rõ có những trò đùa tuyệt đối không thể đem ra đùa cợt được.

Đăng bởi 1 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 55

Chương 55: Kín đáo, quyến rũ

*

Tạ Sùng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Đừng chỉ kính mỗi anh Tạ của em, cũng nâng ly một cái đi chứ.” Sau khi gửi xong, anh đá vào chân cô dưới gầm bàn để ra hiệu cho cô xem điện thoại.

Mâu Văn mở điện thoại ra suýt chút nữa là bật cười thành tiếng: Anh Tạ, vậy mà anh cũng nghĩ ra được.

“Không phải em mời khách, em nâng ly có thích hợp không?” Mâu Văn hỏi.

“Ai mời cứ kệ họ, ai mời thì nơi đó cũng biến thành sân nhà của em thôi.” Tạ Sùng nói. Anh nhận định Mâu Văn có năng lực này, chỉ là không biết cô có lá gan này hay không.

Mâu Văn lại là kiểu người cứ có phương hướng là nổ súng, cô đứng ngay dậy nâng ly rượu lên. Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, cô lại vỗ trán một cái: “Ối chà, căng thẳng quá, tôi định nói cái gì ấy nhỉ?”

Khéo giả vờ thật. Tạ Sùng không nhịn được liếc nhìn cô một cái. Anh thậm chí còn bắt đầu khâm phục Mâu Văn: Cô trông vừa non nớt lại vừa chân thành, nâng ly như thế này, chẳng có một chút ý tư lấn át chủ nhà nào, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

“Cảm ơn lời mời của Tư lệnh Phương, cũng rất vui được làm quen với các vị sếp ở đây. Tôi mới đến, có nhiều chỗ chưa hiểu chưa biết, sau này mong mọi người quan tâm giúp đỡ nhiều hơn. Ly này tôi xin phép uống cạn, các sếp cứ tùy ý ạ.” Mâu Văn vừa giơ tay định uống cạn, Tạ Sùng ở bên cạnh đã lên tiếng: “Lần đầu tiên thấy có kiểu kính rượu thế này, còn chưa đợi người khác nâng ly.”

“Các sếp uống hay không đều được ạ, không muốn uống rượu thì uống nước cũng được.” Mặt Mâu Văn đỏ bừng, trông có vẻ ngốc nghếch.

Tạ Sùng lại đứng lên, bưng ly rượu nói: “Vị sếp nào mà thèm chút rượu này của cô chứ? Sếp mà thèm chút rượu này của cô thì đã không ngồi ở cái bàn này rồi.” Câu này lập tức đưa mọi người vào thế phải hưởng ứng, ai nấy đều vui vẻ uống một ly nhỏ, nể mặt Mâu Văn.

Tiểu Cố cảm thấy hai người bọn họ kẻ tung người hứng đặc biệt thú vị, người có đầu óc sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào, ví dụ như lúc này Mâu Văn đã cầm ly rượu đi kính từng người để kết bạn rồi.

Cô thật sự quá lợi hại, không hề sợ hãi bất kỳ ai, cũng chẳng có lấy một chút thấp hèn. Cô không giống những người khác khi gặp các nhân vật tầm cỡ thì lại rụt rè nói: “Chào anh, tôi có thể xin phương thức liên lạc để kết bạn được không ạ?”

Mâu Văn lại nửa đùa nửa thật, mang theo chút khẩu khí ra lệnh mà nói: “Sếp Lương này, bây giờ xin anh hãy lấy điện thoại ra, chúng ta kết bạn nào.”

Có người bên cạnh cười, cô liền nói: “Đừng vội, Sếp Triệu, lát nữa sẽ kết bạn với anh ngay đây.”

Trên bàn rượu, kiểu người như Mâu Văn rất được lòng mọi người. Đôi khi trong các bữa tiệc, người ta lại sợ nhất là có những kẻ cứ khúm núm không buông mở được tay chân, các vị sếp lớn cũng không phải là người không biết đùa, ai nấy đều từng trải sự đời, cũng có thể thông qua cách trò chuyện mà đánh giá được tiềm năng.

Cách trò chuyện của Mâu Văn đại diện cho tương lai của cô.

Tư lệnh Phương chỉ vào cô và nói: “Chuyên viên hậu mãi thiết kế này của chúng tôi là một nhân vật đáng gờm đấy. Tuổi còn trẻ, đầu óc linh hoạt, gan lớn, tính tình tốt, quan trọng là thực lực không thể khinh thường. Một số chủ nhà ở khu chung cư mới của chúng tôi đã mua chung dịch vụ thiết kế của cô ấy, đều tìm đến chúng tôi để gửi lời khen ngợi cô ấy.”

Tư lệnh Phương lão luyện và cáo già, luôn cảm thấy Mâu Văn và Tạ Sùng không giống như kiểu không quen biết nhau như họ nói. Chỉ mới gặp vài lần, hừ, lừa con nít chắc! Dưới con mắt của Tư lệnh Phương, hai người này ít nhất cũng phải là bạn bè. Nhiều năm trước, Tạ Sùng vẫn còn là một chàng trai ngoài hai mươi tuổi, dẫn theo một nhóm “thiếu gia” đến tìm ông mua tòa nhà, ông vừa nhìn đã cảm thấy người này không đơn giản. Nhiều năm trôi qua, tầm nhìn của ông đã được chứng minh là đúng.

Cho nên hôm nay thấy Mâu Văn lợi hại, ông cũng nể mặt Tạ Sùng mà công khai lên tiếng bảo chứng cho cô. Mâu Văn vội vàng nâng ly kính ông, thái độ thành khẩn đến mức như sắp khóc đến nơi: “Cảm ơn Tư lệnh Phương, cảm ơn chú. Căn nhà tiếp theo của chú, xin nhất định hãy giao cho cháu, cháu nhất định sẽ thiết kế và hoàn thiện một căn nhà khiến chú hài lòng.”

Thời gian ba năm, thay da đổi thịt.

Trong đầu Tạ Sùng bỗng nhiên hiện lên ý nghĩ này. Năm xưa cô còn non nớt và đơn thuần, tuy có một bộ óc thông minh nhưng vẫn mang nét ngây thơ của một thiếu nữ. Thứ ngây thơ đó đáng lẽ phải bị xã hội mài giũa từng chút một, mất năm năm, bảy năm, rồi bước sang một giai đoạn mới vào khoảng ba mươi tuổi. Thế nhưng Mâu Văn lại chạy quá nhanh, sao cô có thể chạy nhanh như thế chứ? Hầu như chưa từng vì chuyện gì mà dừng bước.

Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn trước mắt này, anh dường như sắp không nhận ra nữa rồi.

Cô là người đầu ấp tay gối của anh, nhưng lại biến thành người mà anh sắp không nhận ra.

Tạ Sùng ngồi đó nhìn cô thể hiện.

Cô là một người làm việc có chừng mực, không quá mức vồn vã cũng không tạo cảm giác xa cách, cứ như thế mà khéo léo có được thứ mình muốn trên bàn rượu. Cô trông có vẻ như đã trải qua vài lần hoặc vài mươi lần những buổi xã giao như thế này, nhưng thực chất đây chỉ mới là lần đầu tiên trong đời cô.

Thỉnh thoảng cô nhìn anh một cái xuyên qua bàn rượu náo nhiệt, anh khẽ nhướng mày với cô một cách đầy ẩn ý, bảo cô cứ tiếp tục.

Tiếp tục thì tiếp tục.

Lúc ánh mắt giao nhau, cô nhìn thấy sự tập trung của anh. Cô không biết anh đang nghĩ gì, tâm trí anh đã phiêu du ra ngoài buổi tiệc rượu, đứng từ trên cao nhìn xuống bọn họ. Thế nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại đang nện từng nhịp vào trái tim cô. Cô hy vọng anh cứ nhìn mình mãi, nhưng lại sợ anh cứ nhìn mình mãi như thế.

Cô cố gắng hết sức để ứng phó với người khác, đầu óc không ngừng vận hành nhanh chóng: nên tiếp lời người ta thế nào, nên biểu hiện ra vẻ mặt ra sao, cái đầu vốn chỉ ngập trong biển đề thi nay cũng đã biết vận dụng kiến thức một cách linh hoạt vào thực tế.

Dĩ nhiên cũng có kẻ sau khi uống rượu vào thì không đứng đắn, đặt tay lên vai Mâu Văn, Mâu Văn thuận tay gạt ra rồi đặt lên vai người bên cạnh, nói: “Hai người là bạn tốt thì nên vai kề vai mới đúng.”

Sự từ chối khéo léo của cô cũng đã mang lại sự tôn trọng cho chính mình, Tiểu Cố nghĩ thầm: Đàn ông ấy mà, khi không lợi dụng được gì thì sẽ bắt đầu nhìn nhận bạn bằng con mắt khác, bắt đầu bằng lòng đấu trí với bạn.

Điều này thật nực cười làm sao.

Chốn danh lợi này khiến cả hai đều mệt mỏi, nhưng họ vẫn có thể kiên trì. Trong lúc đó, Tiểu Cố đi cùng Mâu Văn đến nhà vệ sinh, lúc này đã là đêm muộn, nhà hàng đã đóng cửa, hành lang tối om om, từ đằng xa vẫn có thể nghe thấy âm thanh náo nhiệt vọng ra từ phòng riêng.

Bọn họ xem như là trốn thoát ra ngoài, tựa vào tường hít thở sâu. Mâu Văn cuối cùng cũng có thể tự do thở dốc.

“Sao em không đi nhà vệ sinh ở trong phòng riêng?” Tiểu Cố hỏi.

Mâu Văn hạ thấp giọng nói: “Bẩn lắm, nhân viên phục vụ còn dọn dẹp không xuể nữa là. Với lại ở trong đó phiền quá, em muốn ra ngoài hít thở không khí.”

“Trời đất ơi.” Tiểu Cố nói: “Mâu Văn em có biết không? Chị cứ tưởng em thích những dịp như thế này chứ, chị chẳng nhìn ra là em đang phiền một chút nào luôn.”

“Em phiền thật đấy.” Mâu Văn nói: “Phiền chết đi được, bao giờ em mới có thể thích đi là đi trên bàn rượu, chẳng ai quản được em nhỉ? Ba năm, cho em thêm ba năm nữa được không?”

Tiểu Cố hiểu ý của cô: Ba năm, bước lên một nấc thang mới, nắm giữ nhiều quyền phát ngôn hơn. Đến lúc đó cô ăn hay không ăn, uống hay không uống đều sẽ không còn ai so kè với cô nữa. Chỉ cần là việc cô làm, thì điều đó sẽ là đúng đắn.

Con người chẳng phải đều từng bước đi lên như vậy sao? Làm gì có ai lộn một vòng một cái là đi được mười vạn tám nghìn dặm chứ! Trên đời này chỉ có một Tôn Ngộ Không mà thôi!

“Sẽ được thôi.” Tiểu Cố nói: “Chị thấy tình hình này thì chẳng cần đến ba năm đâu.”

Bọn họ đứng đó trò chuyện, nhìn thấy phía cuối hành lang có một bóng người cao lớn đang đi về hướng của mình. Tiếng giày da của anh nện xuống nền hành lang vắng lặng phát ra từng tiếng vang rền. Vóc dáng anh thẳng tắp, bước đi vững chãi đầy lực lượng.

Bọn họ ngừng nói chuyện, nhìn chăm chú vào bóng người kia.

Anh đi ngược sáng, nhưng Mâu Văn chỉ cần một cái nhìn là nhận ra ngay: Đây chính là anh Tạ xuất chúng của cô. Cả một bàn tiệc đầy những người không giàu thì sang, nhưng chỉ có Tạ Sùng là nổi bật nhất.

Tạ Sùng khi sắp đi đến nơi thì dừng lại, tựa vào tường đứng nhìn hai người.

Một người ở ngoài sáng một người trong tối, anh chiếm trọn ưu thế, nhìn thấu mồn một từng thần thái của Mâu Văn. Còn cô lại không nhìn rõ anh.

Mâu Văn không thích sự chú ý bất bình đẳng này, cô quay đầu đi chỗ khác.

Tạ Sùng lại bước về phía bọn họ, khi sắp đến gần, Tiểu Cố nói: “Chị ra bên kia nhé, chắc là chồng em có điều gì muốn dặn dò đấy.”

Kiểu người như Tiểu Cố thật tốt, chị đứng cách xa vài mét, không nghe cũng không nhìn cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng họ. Nếu chị mà nhìn, chắc chắn lại cảm thấy bản thân mình thừa thãi.

Bước chân của Tạ Sùng ép sát cô, trong lòng cô dấy lên một nỗi hoảng hốt, liền lùi lại ba bước vào phía trong góc ngoặt, anh cũng bước dồn dập ba bước theo sau, chặn đường cô ngay tại đó.

“Uống được gớm nhỉ.” Tạ Sùng dùng mu bàn tay áp vào mặt cô, làn da của cô đã nóng bừng lên rồi. Mâu Văn uống rượu rất dễ đỏ mặt, ngặt nỗi khi đỏ mặt cô lại càng thêm vài phần duyên dáng, suốt bữa tiệc cứ có người liếc trộm cô suốt.

Một cô gái trẻ trung sinh động, thú vị và đáng yêu như vậy luôn có thể chạm vào tần sóng radar của mấy lão già khọm kia, cứ như thể nhìn thêm một cái là họ có thể cải lão hoàn đồng không bằng. Tạ Sùng hận không thể móc mắt bọn họ ra đem cho chó ăn, như vậy cũng đỡ gánh nặng cho mấy bà vợ già ở nhà của họ.

Nhưng anh sẽ không nhắc nhở Mâu Văn phải chú ý đến những người đàn ông đó nữa.

Anh biết Mâu Văn đã có thể phân biệt và tự mình xử lý, đối với cô mà nói, anh rõ ràng đã trở thành người làm nền trong những dịp thế này. Cô thậm chí còn chẳng cần anh làm chỗ dựa tinh thần cho mình nữa.

Mâu Văn đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Đây là lần đầu tiên cô thực sự nhìn thấy một khía cạnh khác của Tạ Sùng.

Khía cạnh đó của anh đối với cô sao mà xa lạ đến thế.

Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng ít khi nói chuyện, trông có vẻ rất lịch sự và xa cách, thế nhưng lại nắm quyền kiểm soát mọi thứ. Không giống như cô là kẻ thấp cổ bé họng, cần phải không ngừng động não để xoay xở, anh chỉ cần ngồi đó, thỉnh thoảng xen vào một câu là đã vô cùng có trọng lượng.

Mâu Văn cảm thấy bản thân mình có chút vấn đề.

Cô thấy một Tạ Sùng như thế này dường như có sức quyến rũ lớn hơn hẳn người ở nhà.

Một Tạ Sùng như thế lại tiến gần cô thêm một bước, khiến cơ thể cô áp chặt vào bức tường. Đầu ngón tay anh như có như không đặt trên cổ cô, tiếp đó cả bàn tay bóp lấy cổ cô, ép cô phải ngửa mặt lên.

Cô nhìn anh, khác biệt với tất cả những lần trước đây chính là, lần này cô hy vọng anh dùng hết sức lực với mình. Cô cũng không nói rõ được, giống như đang mong đợi anh sẽ xé toạc cô ra vậy.

Cô kiễng chân lên hôn anh, anh cố ý đưa lưỡi ra trêu đùa cô, cô đuổi theo muốn ngậm lấy nhưng anh lại né tránh, chỉ để lại bờ môi cô khẽ hé mở.

“Nghĩ hay cho em quá.” Tạ Sùng hôn nhẹ vào khóe môi cô một cái, sau đó buông cô ra và nói: “Cũng hòm hòm rồi, rút lui thôi, phần sau chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Vâng.”

Mâu Văn thật sự tìm cớ rời đi.

Trên đường tiễn Tiểu Cố về nhà, hai người ngồi ở ghế sau cùng nhau rà soát lại thành quả của ngày hôm nay. Thu hoạch của họ vô cùng phong phú, quyết định tiếp theo sẽ lần lượt đi viếng thăm từng người một. Mâu Văn đã nếm được vị ngọt từ việc nhận thầu trọn gói trang trí nội thất của khu chung cư, nhưng cô cảm thấy bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ ngọt, cô muốn tiến xa hơn nữa.

“Em phải mau chóng tuyển người thôi.” Mâu Văn nói: “Nếu không hai đứa mình sẽ mệt chết mất.”

“Chứ còn gì nữa.” Tiểu Cố nói: “Ai mà ngờ được có một ngày chị cũng đặt chân vào được những bữa tiệc xã giao thương mại thế này chứ! Mệt chết đi được, nhưng chị thấy Tạ Sùng chẳng mệt tí nào. Cả buổi tiệc trôi qua, mắt anh ấy cứ sáng rực lên như cáo già ấy.”

Mâu Văn mỉm cười, chợt nhớ ra điều gì đó liền nói với Tiểu Cố: “Lạ thật đấy, tại sao bây giờ em lại cảm thấy anh ấy ở trên bàn tiệc khiến em thích hơn anh ấy lúc ở nhà nhỉ?”

Tiểu Cố thử cùng cô suy ngẫm: “Có khi nào là vì anh ấy ở nhà chỉ đáp ứng được nhu cầu có một chỗ dựa của em, còn anh ấy trên bàn tiệc lại cho em nhìn thấy tương lai?”

Một câu nói của Tiểu Cố đã nói toạc thiên cơ.

Đúng vậy, hình như là như thế.

“Bởi vì em cũng đang trưởng thành mà.” Tiểu Cố nói: “Con người ở những giai đoạn khác nhau thì nhu cầu sẽ khác nhau. Ví dụ như trước khi kết hôn, chị muốn có một chỗ dừng chân ở Bắc Kinh, sinh con xong thì hy vọng anh ta có thu nhập cao hơn một chút, đến lúc chị đặc biệt mệt mỏi lại mong anh ta biết lo cho gia đình… Khi chị phát hiện ra anh ta chẳng thể đáp ứng được bất cứ điều gì cho chị thì chị chỉ muốn ly hôn thôi.”

“Cho nên đối với chúng ta mà nói: Thứ có lợi cho bản thân ở hiện tại chính là thứ mà chúng ta phải lựa chọn sao?” Mâu Văn hỏi. Cô suy nghĩ một lát rồi lại bảo: “Những người phụ nữ như chúng ta mà ở thời xưa thì có phải bị bỏ rọ heo thả trôi sông không nhỉ?” Mâu Văn vừa dứt lời liền lập tức “phi phi” một tiếng: “Cái xã hội cũ vạn ác!”

Nói xong, chính cô lại bật cười trước.

Suốt dọc đường đi, cô cứ mãi nghĩ đến hình ảnh Tạ Sùng khoanh tay ngồi đó, dùng đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn cô, và cũng có một khoảnh khắc cô nhớ lại đầu ngón tay anh áp trên cổ mình, chân anh khều nhẹ vào bắp chân cô dưới gầm bàn.

Mâu Văn nhớ anh vô cùng.

Cô vừa muốn anh xé toạc mình ra, lại vừa muốn lao vào xé toạc anh. Cô đã nảy sinh một thứ tình yêu khác biệt dành cho anh.

Khi Tạ Sùng bước vào cửa, Mâu Văn từ trên sofa đứng dậy đi về phía anh. Anh hỏi: “Sao em còn chưa đi ngủ?”

Mâu Văn từng bước tiến lại gần anh, cô ngửi thấy trên người anh có luồng hơi lạnh buốt giá của đêm đông, hòa lẫn với mùi nước hoa nam trầm lắng, cô suýt chút nữa đã bị mê hoặc đến choáng váng đầu óc. Cô đi đến trước mặt anh, dứt khoát túm lấy cổ áo anh kéo anh cúi đầu xuống, rồi ghì chặt lấy môi anh.

Nụ hôn của cô vô cùng vội vã, thô bạo gặm cắn bờ môi anh.

Tạ Sùng đã lâu không thấy cô như thế này, đôi môi anh né tránh cô: “Để anh cởi áo khoác đã.”

Tay Mâu Văn ra sức túm lấy cổ chiếc áo khoác dạ của anh rồi loạn xạ kéo mạnh xuống dưới, cô quả thực đã không thể kiềm chế được bản thân, anh đành phải xoay người một cái ép cô lên cánh cửa, khom người cởi bỏ chiếc áo khoác lông cừu của mình ra.

Cô quấn lấy anh, vội vã tháo thắt lưng của anh.

Tạ Sùng để mặc cô làm càn, còn đôi mắt anh thì vẫn luôn nhìn cô trân trân, anh nhìn thấy muôn vàn gợn sóng xuân tình đang dao động trong mắt cô, dục vọng trong lòng cuộn trào khó mà lấp đầy. Anh đột ngột cúi xuống hôn cô thật sâu.

“Tạ Sùng.” Mâu Văn ghé sát vào tai anh, thầm thì: “Ngay tại đây, em muốn anh làm luôn bây giờ, ngay tại đây.”

Cả hai đều đã điên mất rồi.

Trước đây, dù thế nào đi nữa họ vẫn luôn có những e dè, sợ đối phương nhìn thấy một bản ngã hoàn chỉnh của mình, nên cố tình che giấu hoặc cảm thấy ngượng ngùng, rất nhiều chuyện cứ ngập ngừng không chịu làm, không dám buông thả bản thân để làm, rất nhiều lời đều không chịu nói cũng chẳng thể thốt ra được thành lời.

Đêm nay, trong lúc vô tri vô giác, tất cả đều đã làm, đều đã nói ra.

Cô phát ra tiếng hét lớn nhất, kéo dài nhất kể từ khi kết hôn đến nay, thứ cảm xúc vừa tràn trề vừa trống rỗng đó cứ vương vấn không chịu tan đi trong cơ thể cô. Chỉ có không ngừng đòi hỏi, không ngừng thét lên hết lần này đến lần khác, cô mới dần dần được lấp đầy.

Sau này Tạ Sùng hỏi Mâu Văn tại sao ngày hôm đó lại như vậy?

Mâu Văn không biết phải nói với anh thế nào.

Cô cảm thấy bản thân đã thực sự bước vào thế giới của người trưởng thành: Chinh phục và bị chinh phục đều là những bài học đầy sức cám dỗ. Tình yêu thuần khiết đã hoàn toàn bị thay thế bằng một tình yêu ích kỷ vì bản thân.

Tạ Sùng không có được câu trả lời, cũng chẳng cất công đi tìm kiếm. Chỉ cần làm theo suy nghĩ của chính mình, câu trả lời thực sự rồi sẽ có ngày lộ ra khỏi mặt nước.

Anh đã chính thức giao công ty cho Trần Khoan Niên quản lý rồi.

Tạ Sùng người này thực sự cực kỳ có bản lĩnh và quyết đoán, chuyện anh đã quyết định thì chưa bao giờ quay đầu lại, cũng không mê đắm những cảm giác thành tựu hư vô, anh sống vô cùng tỉnh táo, biết rất rõ bản thân mình muốn gì.

Ngày bàn giao công việc, anh đến công ty một chuyến, đơn giản tuyên bố quyết định này. Các nhân viên đều vô cùng kinh ngạc. Trong lòng họ, ông chủ là một thương nhân cực kỳ yêu thích công việc, vô cùng tài giỏi, anh sở hữu thiên phú kinh doanh tột bậc, thậm chí giống như một vị tướng quân bách chiến bách thắng trên thương trường.

Nhưng giờ đây, anh tuổi còn trẻ thế mà lại muốn buông tay không quản nữa.

“Vậy tiếp theo sếp định làm gì ạ?” Có người hỏi.

“Trở về với gia đình.” Tạ Sùng đáp.

“Trở về với gia đình ạ?” Người khác lại hỏi.

Nhưng anh không nói thêm lời nào nữa.

Anh đơn giản dọn dẹp đồ đạc một chút, Trần Khoan Niên đã ngồi vắt chéo chân chữ ngũ trong văn phòng của anh từ bao giờ. Trần Khoan Niên ngày thường cũng có tác phong cợt nhả, anh ta nói với Tạ Sùng: “Đừng có trông mong ngày nào tôi cũng đến đây nhé, tôi cũng phải làm ăn kinh doanh việc riêng của tôi nữa đấy.”

“Anh muốn làm thế nào thì làm.” Tạ Sùng nói: “Dù sao anh cũng tự xoay xở ổn thỏa được thôi.”

“Được thôi.” Trần Khoan Niên nói: “Nếu cậu muốn tìm một công việc làm cho vui, chỗ của Loan Niệm là một lựa chọn không tồi đâu.”

Tạ Sùng liếc xéo anh ta một cái.

Thu dọn xong xuôi đồ đạc liền bước ra khỏi văn phòng, đầu cũng không thèm ngoảnh lại.