Chương 78: Đón mới, tiễn cũ * Tuyết đã rơi suốt cả một đêm. Khi Mâu Văn mở mắt, cô nhận ra hình như mình …
Cô Nương Đừng Khóc
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 77
Chương 77: Tiễn cũ, đón mới * Mâu Văn đã trở về Nha Khắc Thạch. Khi bước vào con phố cổ kia, chẳng biết vì …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 76
Chương 76: Có duyên, duyên tận * Tiền Tụng chạy xe được chừng hai cây số mới sực nhớ ra mình chẳng biết Mâu Văn …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 75
Chương 75: Lãng quên – Thân thuộc, xa cách * Công ty của Mâu Văn đang tổ chức hoạt động đập trứng vàng. Thời đại …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 74
Chương 74: Tình cờ, tất nhiên * Tạ Sùng đáp xuống Bắc Kinh vào lúc chập choạng tối, Bắc Kinh đang lác đác rơi vài …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 73
Chương 73: Trao trọn con tim, một đi không trở lại * “Xong việc thì xóa thôi.” Mâu Văn nửa thật nửa đùa nói. Cô …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 72
Chương 72: Có duyên, vô duyên * Tạ Sùng chạy lên lầu nhanh như một cơn gió, đứng trước cửa văn phòng của Mâu Văn, …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 71
Chương 71: Mưu Lợi – Âm thầm, mập mờ * “Anh không uống rượu với em.” Tạ Sùng nói: “Tư lệnh Phương đã cai rượu rồi, …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 70
Chương 70: Giảo hoạt, giả trang * Mâu Văn lái chiếc xe van nhỏ cũ kỹ về công ty. Chiếc xe kia trông như có …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 69
Chương 69: Trùng hợp, tán thưởng * Tiền Tụng mở mắt vào ngày hôm sau, vừa nghĩ đến chuyện ngày hôm qua liền bắt đầu …
