Chương 54: Vị kỷ – Thực dụng, thầm kín
*
Mâu Văn dùng dằng trong phòng tắm, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Trong lòng cô đang ủ mưu xấu, cố tình không chịu ra ngoài, muốn xem Tạ Sùng có thể nhẫn nhịn được bao lâu. Cô rón rén đi đến trước cửa, áp sát tai lên cánh cửa để lắng nghe.
Bên ngoài yên ắng tĩnh mịch.
Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy mình như quay về khoảng thời gian mới cưới. Khi ấy cô và Tạ Sùng chưa thân thiết, vì biết rõ điều gì sắp sửa xảy ra tiếp theo, nên cô lúc nào cũng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài giống như vậy.
Tạ Sùng tám phần là đã ngủ rồi.
Mâu Văn nghĩ bụng vậy thì mình đi ngủ, sáng sớm mai mình sẽ đi liền, đến văn phòng ngủ bù tới mười giờ. Tay đặt lên tay nắm cửa, cô chầm chậm mở cửa ra, một chân vừa mới bước ra ngoài thì đã nhìn thấy Tạ Sùng đang khoanh tay đứng trước mặt cô, thong thả ung dung nhìn cô chằm chằm.
Cô giật nảy mình, nói: “Anh là ma hả?”
Tạ Sùng không thèm để ý đến cô, bước tới một bước nắm lấy cánh tay cô, đợi đến khi cô kịp phản ứng lại thì anh đã vác cô lên trên vai rồi.
“Tạ Sùng, anh bỏ em xuống!” Mâu Văn đấm bôm bốp vào vai anh, cố gắng giãy giụa.
Tạ Sùng “bép” một tiếng tét vào mông cô: “Đừng nhúc nhích!”
Cú tét này làm Mâu Văn sững sờ, ngay sau đó cô buộc tội anh: “Anh bạo hành em, em muốn ly hôn với anh!”
Vốn dĩ cô chỉ nói đùa, nào ngờ hai chữ ly hôn lại chọc giận Tạ Sùng, anh ném cô lên giường, ra tay giật mạnh chiếc áo choàng tắm của cô. Dáng vẻ im lặng không nói lời nào của anh vô cùng đáng sợ, cả gương mặt đều sa sầm xuống, trong lúc giằng co, anh nhanh chóng ghim chặt hai tay của Mâu Văn ở hai bên đầu cô.
Mâu Văn muốn ngồi dậy, liền bị anh ấn ngược trở lại. Cô lại ngồi dậy, anh lại ấn xuống.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Em trốn tránh anh làm gì?”
“Em cứ trốn đó.” Mâu Văn giơ chân đá anh, liền bị chân anh đè chặt ở bên dưới.
Hai người nhìn nhau trân trân, Tạ Sùng bỗng nhiên cúi đầu xuống, dùng sức hôn chặt lấy đôi môi cô. Chiếc lưỡi của anh mạnh mẽ cạy mở hàm răng cô để tiến vào trong khoang miệng, cô cũng đưa lưỡi ra muốn đẩy lưỡi anh ra ngoài. Anh giả vờ rút ra, rồi lại đột ngột tiến vào sâu hơn, chạm phải chiếc lưỡi đang ngoan cố chống cự của cô thì mút một cái.
Bất giác cả hai cùng thở dốc một tiếng nặng nề.
Anh hơi nâng mặt lên nhìn cô, tiếp đó lại áp môi xuống mà nghiền nát. Mâu Văn nhớ lại việc anh che giấu sinh nhật của mình, dọn sạch những bí mật trong két sắt, còn có rất nhiều chuyện thậm chí cô không nhớ nổi, tóm lại là ngọn lửa giận bỗng chốc bùng lên trong lòng. Cô ra sức đẩy anh, nhưng không đẩy ra được.
Trong lúc giãy giụa, cô đã tát Tạ Sùng một cái.
Cái tát đó đánh vào má anh, vang lên một tiếng “bép” giòn giã giữa đêm thanh vắng. Tạ Sùng dừng nụ hôn lại, ngẩng mặt lên nhìn cô. Anh nhìn thấy thứ cảm xúc không thể gọi tên của Mâu Văn, và rồi anh cũng dần nảy sinh sự tức giận.
Ánh mắt của họ đối đầu nhau, xem thử ai sẽ là người chùn bước trước. Thế nhưng cả hai người họ đều có cá tính vô cùng cứng cỏi, tận sâu trong tâm khảm đều là những kẻ mạnh mẽ, lúc này không một ai chịu nhận thua. Mâu Văn không vì cái tát vừa rồi mà tự kiểm điểm bản thân, ngược lại cô còn cảm thấy hả dạ, định lại ra tay với anh thì bị anh nắm chặt lấy cổ tay.
Anh thuận tay giật phăng sợi dây đai của chiếc áo choàng tắm, mặc cho cô giãy giụa mà trói chặt hai tay cô lại.
“Biến thái! Tạ Sùng, anh là đồ biến thái!”
Tạ Sùng không đáp lại cô, lại xoay người đi tìm đồ chuẩn bị trói chân Mâu Văn, nhưng ngay khoảnh khắc anh xoay người, cô liền tung một cước đạp thẳng vào lưng anh, đạp ngã anh xuống giường. Anh thì làm gì có kinh nghiệm, cái nút thắt lỏng lẻo kia cô chỉ giãy vài ba cái đã bung ra, cô liền ngồi lên người Tạ Sùng, đấm đá anh: “Anh dám động võ với em này! Anh dám trói em này!”
Cô đánh anh, nhưng anh lại nằm yên ở đó không nhúc nhích cũng chẳng thèm đánh trả.
Mâu Văn nhận ra điều bất thường, nhìn theo ánh mắt của anh hướng về phía mình: áo choàng tắm của cô sớm đã bị cởi phăng từ lúc nào, hiện giờ là một người “trần trụi”.
Ánh mắt Tạ Sùng dần trở nên sâu thẳm, Mâu Văn bị anh nhìn đến mức không còn chỗ trốn, lại tiếp tục đánh anh: “Anh biến thái!”
Tạ Sùng xoay người lại, ngay trong khoảnh khắc cô còn chưa kịp phản ứng đã trực tiếp xuyên thấu cô.
Mâu Văn cảm thấy mình như bị một ngọn sóng khổng lồ xô đẩy, khiến cô đầu váng mắt hoa. Tạ Sùng khẽ rút ra một chút, cô thậm chí còn rướn người níu lấy anh.
Khẽ mở mắt ra, nhìn anh mang “áo mưa” vào. Cô lại nhắm mắt lại, chỉ còn lại cảm nhận.
Cuồng phong bão táp, sóng lớn ngập trời, “bùn cát” cuồn cuộn trôi xuôi, trong lúc dày vò cọ xát đã mấy lần lên bờ, rồi lại bị cuốn phăng đi.
Cuối cùng, cô nằm bẹp ở đó một cách đáng thương, đến cả ngón tay cũng không nhấc nổi.
Tạ Sùng vậy mà vẫn muốn tiếp tục, cô co rúm vào một góc, nói: “Em không muốn, không muốn đâu, em mệt lắm rồi.”
“Anh không mệt.” Tạ Sùng nói: “Em qua đây.”
Mâu Văn không thèm để ý đến anh, xoay người đi ngủ. Họ đã hơn một tháng trời không ngủ cùng nhau, trong chăn có hơi ấm của một người khác, ngay vào lúc đầu đông này lại vừa vặn làm sao. Ban đầu cô còn quay lưng về phía anh, một lát sau đã xoay người lại, lăn vào lòng anh.
Giấc ngủ này thật sảng khoái trọn vẹn.
Vốn dĩ cuộc đấu trí đấu lực đã hao tổn tâm thần, thần kinh căng thẳng suốt một thời gian dài, lại trải qua thêm một trận hoan lạc nguyên thủy như thế này, thể lực cũng đã chạm đến giới hạn.
Cả hai đều ngủ rất ngon. Ngày hôm sau mở mắt ra, hai người lại khôi phục nguồn thể lực vô tận giống như trước kia. Mâu Văn thức dậy liền chuẩn bị xách túi ra ngoài, nhưng lại bị Tạ Sùng chặn ở ngay cửa.
Anh hỏi: “Hôm qua em hứa với anh chuyện gì rồi?”
“Chuyện gì?”
“Hôm nay nấu cơm ở nhà.”
“Vậy chẳng phải em phải đi mua đồ sao?”
Tạ Sùng nhéo má cô một cái: “Em đừng tưởng anh không biết em đang nghĩ gì, lại muốn bôi mỡ vào chân chuồn lẹ chứ gì.” Anh lấy chìa khóa xe ra nói với cô: “Đi thôi.”
“Làm gì thế? Đi đâu vậy?”
“Đi siêu thị.” Tạ Sùng nói.
“Chẳng phải anh không thích đi siêu thị sao? Chẳng phải anh chê siêu thị toàn là hàng hóa bán tống bán tháo xả kho chất lượng kém sao? Anh không…”
Tạ Sùng bịt miệng cô lại: “Im miệng. Đi thôi.”
Mâu Văn bĩu môi đi theo sau lưng anh. Đến lúc này cô mới nhận ra kế sách của mình đối với Tạ Sùng đã có hiệu quả, Tạ Sùng đã đưa ra một số thay đổi về mặt hành vi, anh vậy mà lại chịu đi siêu thị rồi.
Cô nghiêng đầu nghiên cứu Tạ Sùng.
“Áo khoác măng tô mặc thích không?” Tạ Sùng bỗng nhiên hỏi cô: “Màu lạc đà hợp với em, nhưng màu đen lại càng hợp với em khi đứng trên cầu vượt hơn.”
“…” Mâu Văn đảo mắt một cái, nói: “Em không có màu đen.”
“Ngày mai em sẽ có thôi.”
Mâu Văn rất thích chiếc áo khoác đó. Bình thường cô không nỡ mặc, nếu không phải hôm qua phải đi gặp khách hàng lớn, cô thực sự sẽ không mặc. Chiếc áo khoác trị giá mấy chục nghìn tệ, là bộ quần áo đắt tiền nhất của cô rồi.
“Thật không anh?” Cô hỏi.
“Anh lừa em làm gì.” Tạ Sùng nói: “Anh nói với nhân viên bán hàng rồi, hôm nay sẽ xuất kho. Anh nói thật đó, màu đen trông trang trọng hơn.”
Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng có phương thức liên lạc của tất cả nhân viên bán hàng tại các cửa hàng xa xỉ cao cấp ở khắp Bắc Kinh. Đôi khi anh muốn mua thứ gì, chẳng cần bước chân ra khỏi cửa, chỉ cần đánh tiếng một câu là người ta liền giao đến tận nhà. Anh thực sự có khả năng đó. Anh không chỉ không thích đi siêu thị, mà cũng chẳng thích đi trung tâm thương mại. Anh cảm thấy những nơi có trần nhà che khuất đó, anh đều không thích đến, cứ ở một lát là lại váng đầu.
Đến siêu thị, Mâu Văn đi trước, Tạ Sùng theo sau. Mâu Văn hỏi Tạ Sùng muốn ăn gì, Tạ Sùng nói sao cũng được.
“Không có món nào tên ‘sao cũng được’ đâu nha.” Mâu Văn cố ý chọc tức Tạ Sùng: “‘Sao cũng được’ nghĩa là không ăn đó nha.”
Tạ Sùng vỗ nhẹ sau gáy cô: “Em đang kiếm chuyện với anh đó hả?”
“Đúng vậy đó.” Mâu Văn nói xong liền bật cười. Cô không trêu anh nữa. Anh thích ăn gì cô đều biết rõ, chẳng qua cũng chỉ là cá, thịt, trứng, thêm chút rau xanh.
Họ đi tới đi lui trong siêu thị, cô chọn đồ ở phía trước, anh đẩy xe mua sắm đi theo phía sau. Mâu Văn mua đồ rất chừng mực, cơ bản là cần dùng gì mới lấy cái nấy. Đến khi cô quay đầu lại, xe đẩy đã đầy ắp rồi.
Trong đầu cô đầy dấu chấm hỏi, Tạ Sùng nói: “Anh bỏ vào đó, sao vậy?”
“…Ăn không hết sẽ lãng phí.”
“Đồ anh mua thì tự nhiên anh sẽ ăn hết.” Tạ Sùng nói: “Em đừng có để ý đến anh, anh tự có sắp xếp.”
“Sắp xếp của anh chính là hôm nay, ngày mai, ngày mốt đều phải ăn cơm ở nhà chứ gì.” Mâu Văn trực tiếp vạch trần anh, Tạ Sùng nhún vai: “Phải đó, anh muốn ăn cơm ở nhà.”
“Em là bà vú của anh hả?” Mâu Văn cố ý trêu anh: “Ăn một ngày chưa đủ, còn muốn ngày nào cũng ăn.”
“Anh sẽ không mua máy ảnh DSLR và ống kính cho dì Lý đâu.” Tạ Sùng nói.
“Ý anh là sao?”
“Mấy tấm hình em chụp ở Thanh Đảo toàn là ảnh chẳng ra làm sao, em dẫu sao cũng là nhà thiết kế, sao đồ đăng lên lại nhếch nhác như vậy.” Tạ Sùng đầy vẻ chê bai: “Phải chi lúc chụp em chịu tìm góc độ một chút, phải chi em… thôi bỏ đi, nếu thật sự không xong thì em đăng ký một khóa học đi? Dù sao thì thiết bị anh cũng mua rồi.”
“Anh mua cho em thật hả?” Mâu Văn vô cùng vui sướng, cô đã ngắm nghía chiếc máy ảnh và ống kính đó từ lâu, dự định dùng để chụp tập tác phẩm, nhưng mãi vẫn không nỡ xuống tiền.
“Ừm hửm.”
“Anh mua từ lúc nào vậy?”
“Hôm qua lúc đợi em về nhà.” Tạ Sùng nói: “Anh cũng đâu có ngồi không. Anh chỉ tiêu tiền thôi, tiêu đến khi nào bản thân thấy vui mới thôi.”
“Vậy anh mua gì cho mình rồi?”
“Mua một dịch vụ tư vấn hôn nhân.” Tạ Sùng nói nửa đùa nửa thật.
Mâu Văn bị anh chọc cười. Cô ôm một lốc sữa chua đứng đó cười gập cả người.
Tạ Sùng lườm cô một cái rồi quay người đi thẳng.
Mâu Văn hớn hở chạy theo sau lưng anh, tâm trạng cô rất tốt. Giận hờn cãi vã thì chẳng bao giờ dứt, nhưng ngày tháng thì vẫn phải tiếp tục sống thôi. Tạ Sùng cũng có những điểm tốt của anh, tuy rằng đôi lúc rất đáng ghét, nhưng lắm khi lại vô cùng đáng yêu.
Chính là như vậy, chán ghét vài ngày, yêu thích vài ngày, tâm trạng cứ căng thẳng một ngày rồi lại thả lỏng một ngày.
Hôm đó, Mâu Văn nấu một bàn thức ăn cho Tạ Sùng. Lúc ăn cơm, cô nói với Tạ Sùng thế này: “Trước đây anh từng nói không thích dẫn người khác về nhà, nhưng anh lại dẫn bạn về rồi. Em nhìn tủ lạnh là biết ngay. Có điều em không giận anh đâu, đây vốn dĩ là nhà của anh, anh đương nhiên phải có nhiều đặc quyền hơn rồi.”
“Em cũng có thể dẫn bạn thân về mà.” Tạ Sùng nói: “Sau này gặp phải vấn đề gì, chúng ta vừa đi vừa sửa đổi. Lần này chưa hỏi qua ý em mà đã để Tiền Tụng đến, là lỗi của anh. Anh xin lỗi em.”
“Em tha thứ cho anh.” Mâu Văn nói.
Bữa cơm này ăn xong, xem như “một nụ cười xóa tan mọi oán thù”, ngày tháng cứ thế tiếp tục trôi qua. Mâu Văn không phải là kiểu người bị mắc kẹt ở hiện tại, cô luôn thích nhìn về phía trước.
Trước đây cô không muốn mở lời với Tạ Sùng.
Giờ đây cô cảm thấy chuyện này có là gì đâu? Cô cứ muốn mở lời, cứ muốn bắt anh phải bỏ ra. Cô có đòi hỏi thì anh mới nhận ra giá trị của chính mình. Mà giá trị lớn nhất của anh, lại vừa vặn là thứ Mâu Văn cần nhất: cô cần các mối quan hệ và sự giàu có của anh.
Cô thậm chí còn nghĩ: sớm muộn gì cũng có một ngày, Tưởng Vu sẽ từ trong két sắt nhảy xổ vào cuộc sống của cô. Cô lại thấy mình thật sự lo bò trắng răng, Tưởng Vu có thực sự tồn tại hay không vẫn còn chưa biết được.
Trong lòng cô, Tưởng Vu là một nhân vật bí ẩn như một câu đố, nhưng cô lại không có mấy hứng thú với điều đó.
Có một ngày cô đi khảo sát một dự án bất động sản mới của một nhà đầu tư, cô muốn hợp tác làm chương trình mua chung thiết kế với nhà đầu tư, muốn họ dành cho cô một “vị trí quảng cáo”.
Đối phương đối với cô chẳng mấy nhiệt tình, cô chuốc lấy một vố bẽ bàng.
Cô bỗng nảy ra một kế, ngày hôm sau liền bảo Tiểu Cố đi, nói là muốn mua cả một block nhà. Đây cũng là điều sau này Mâu Văn mới biết, có những người mua nhà là tính theo block, hễ mở miệng là: “Block này tôi lấy, ngoại trừ tầng một, tầng bốn, tầng thượng…” Đại khái là như vậy. Cô để Tiểu Cố giả vờ làm hạng người như thế, lừa lấy được số điện thoại của giám đốc marketing bên họ.
Về đến nhà cô kể cho Tạ Sùng nghe chuyện này, Tạ Sùng nói: “Em tìm giám đốc marketing thì có ích gì? Người đưa ra quyết định cuối cùng là tổng giám đốc của họ.”
“Em đâu có quen biết ai, em chỉ có thể cố hết sức mình để nghĩ cách thôi.” Mâu Văn thở dài một tiếng: “Cái xã hội chuộng quan hệ này đáng sợ quá, em còn muốn đến trước cổng khu chung cư của họ để giơ bảng nữa kìa. Trên bảng sẽ viết: Tôi, thực lực mạnh, giá cả phải chăng, không chọn tôi anh sẽ hối hận cả đời!”
“Bây giờ em không nói mình thực lực mạnh giá cả thấp nữa hả?” Tạ Sùng hỏi.
“Đó là chuyện hồi trước rồi.” Mâu Văn nói: “Nay đã khác xưa, em cũng không thể cứ đánh cuộc chiến giá cả mãi được, để rồi cuối cùng người làm mệt chết đi sống lại là em, người kiếm được ít tiền vẫn là em, mà người bị khách hàng chỉ thẳng vào mặt chửi bới vẫn cứ là em…”
Cô nói đến những chuyện này mà nước mắt nước mũi giàn giụa, cô đã gặp phải quá nhiều kiểu khách hàng đáng sợ, lúc nào cũng giống như muốn lột một lớp da của cô vậy.
Thế là lúc đó cô liền nghĩ: Mặc kệ họ đi! Mình cũng phải tăng giá thôi! Cứ thế, cô tự tin điều chỉnh giá một lần, nhưng biên độ tăng không nhiều, đối với khách hàng cũ và những người được khách hàng cũ giới thiệu, cô vẫn giữ mức giá như trước đây.
“Anh có quen.” Tạ Sùng nói.
“Cái gì cơ?”
“Tổng giám đốc của dự án bất động sản đó. Ông ấy trước đây từng phụ trách một dự án khác của tập đoàn bên họ, chắc cũng mười năm trước rồi.” Anh nói xong liền trực tiếp gọi điện thoại đi, hỏi đối phương dạo này đang bận rộn việc gì, bảo là mình có một người bạn làm nhà thiết kế muốn làm quen với ông một chút, vân vân và vân vân.
“Vâng ạ, không vấn đề gì. Cháu sẽ bảo em ấy liên hệ với chú. Cảm ơn chú ạ, cứ làm theo đúng quy trình bình thường của các chú thôi.” Tạ Sùng nói xong liền cúp điện thoại.
Mâu Văn hỏi với vẻ không thể tin nổi: “Xong xuôi rồi hả anh?”
“Xong xuôi hết rồi.” Tạ Sùng nói: “Lúc em đi thì lấy một bánh trà Phổ Nhĩ ngon từ trong tủ trà mang theo để uống cùng chú ấy, chú ấy thích uống món đó. Cứ gọi chú ấy là Tư lệnh Phương.”
“Sao lại gọi là Tư lệnh Phương? Mà sao anh biết chú ấy thích uống trà Phổ Nhĩ vậy?” Mâu Văn hỏi.
“Anh cũng không biết vì sao gọi là Tư lệnh Phương, có lẽ trong mơ chú ấy bị nghiện làm tư lệnh chăng. Trà Phổ Nhĩ là do trước đây lúc đi cùng nhau chú ấy có tình cờ nhắc qua một lời.”
“Thế là anh nhớ luôn sao?”
“Không thì sao chứ? Em tưởng chuyện làm ăn tự trên trời rơi xuống chắc?” Tạ Sùng tuy ngạo mạn, nhưng làm ăn với người ta lại rất lễ độ và chuẩn mực, có thể xem là một bậc quân tử. Danh tiếng của anh trong giới cũng giống như diện mạo tinh thần của chính con người anh vậy, lúc tốt lúc xấu, có người khen anh tốt, có kẻ lại chửi anh là đồ khốn nạn. Thế nhưng tất cả mọi người đều phải công nhận đầu óc anh rất nhạy bén.
Mâu Văn gật gật đầu, nghiêng đầu nhìn Tạ Sùng.
Cô nhìn đến mức làm anh thấy ngượng ngập, anh hỏi cô: “Làm gì vậy?”
“Anh giàu cũng phải thôi.” Mâu Văn nói.
Cô thực sự mang theo một bánh trà đi tìm Tư lệnh Phương.
Cô cùng Tiểu Cố ngồi tiếp Tư lệnh Phương uống trà Phổ Nhĩ lâu năm, uống một mạch hết cả buổi chiều, cuối cùng uống đến mức Mâu Văn tim đập nhanh, tay chân run rẩy. Mâu Văn nói: “Tư lệnh Phương à, cháu không uống nổi nữa rồi, uống tiếp nữa thì bảng quảng cáo khỏi cần đặt, người cháu đi luôn đó.”
Dáng vẻ cô trông đầy vẻ đáng thương, làm Tư lệnh Phương phải bật cười, ông nói: “Cô bé à, cháu khá là vui tính, lại cũng rất thật thà. Người mà Sếp Tạ giới thiệu quả không sai. Thế này đi, bảng quảng cáo cứ đặt đi.”
Mâu Văn hớn hở đi làm bảng quảng cáo đứng mang đến đặt ở phòng bán hàng của họ, đặt xong xuôi mới phát hiện bên cạnh đã “đứng” sẵn một hàng dài các nhà thiết kế hợp tác khác. Mâu Văn thầm nghĩ: Trời đất ơi, cái lão Tư lệnh Phương cáo già gian xảo này! Cô lại ôm bảng quảng cáo đi về, ngày hôm sau mang đến đặt một cái khác, trên đó viết: Mọi vấn đề hậu mãi về thiết kế xin liên hệ chuyên viên xXXX.
Tư lệnh Phương đi ngang qua nhìn thấy cảnh này liền cười ha hả, cười xong bèn chỉ vào đó hỏi: “Ai đây?”
“Là cô Mâu Văn đó.”
“Đúng là ranh ma thật.” Tư lệnh Phương nói: “Không hổ danh là người do Tạ Sùng giới thiệu, cũng ranh ma y hệt như Tạ Sùng vậy.”
Qua lại vài lần như thế, Tư lệnh Phương đâm ra có ấn tượng tốt về con người Mâu Văn, những chuyện khác tạm thời chưa bàn tới, nhưng cô gái này quả thực quá thú vị. Trong một bữa tiệc xã giao tiếp theo, ông nói để tôi giới thiệu với mọi người vị chuyên viên liên hệ hậu mãi thiết kế của chúng tôi, rồi liền mời Mâu Văn đến góp mặt. Ông bảo cô hãy đi làm chuyên viên cho cả các dự án bất động sản khác luôn đi!
Mâu Văn thì sợ cái gì chứ? Cô cùng Tiểu Cố lên xong chiến lược tác chiến liền đi ngay. Buổi tối Tiểu Cố còn phải chạy cho xong bản vẽ, Mâu Văn liền nói với chị ấy: “Chị không cần bận tâm chăm sóc em đâu. Em cũng chẳng biết cách xã giao với mấy lão già này cho lắm, cứ vừa ăn vừa học vậy!”
Cứ thế mà đi.
Vừa bước vào cửa, cô liền chạm phải một đôi mắt. Sát tinh Tạ Sùng. Tạ Sùng đang khoanh tay muốn mở mang tầm mắt xem thử rốt cuộc ai là vị “chuyên viên hậu mãi thiết kế” kia, kết quả là Mâu Văn và Tiểu Cố đẩy cửa bước vào.
Tạ Sùng thầm nghĩ: Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ, cái chuyện tài giỏi đến thế này chỉ có mỗi Mâu Văn mới làm ra được thôi?
Tư lệnh Phương chỉ vào Tạ Sùng nói với Mâu Văn: “Kỹ sư Mâu, cháu có quen biết với Sếp Tạ, cháu ngồi bên cạnh Sếp Tạ đi.”
“Dạ vậy không nên đâu, không nên đâu.” Mâu Văn nói: “Cháu với Sếp Tạ cũng không thân thiết lắm, là do Sếp Tạ thương tình cơ nghiệp của cháu nhỏ bé nên mới giới thiệu mối làm ăn cho thôi.” Lời cô vừa thốt ra là Tạ Sùng đã hiểu ngay, Mâu Văn khăng khăng muốn đơn thương độc mã, không muốn bị gán cho cái danh “chị Tạ” trong những dịp như thế này.
Thế là anh nói: “Ngồi đây đi. Lát nữa cô phải cảm ơn tôi một chút đó.”
Mâu Văn ngồi xuống cạnh Tạ Sùng, kéo chiếc ghế ra xa một chút, giữ khoảng cách xã giao lịch sự với anh. Tạ Sùng liếc mắt nhìn cô một cái, cũng nhích ghế sang phía bên kia một chút.
Hai người trông không giống bạn bè, ngược lại cứ như có mối thâm thù đại hận. Tư lệnh Phương thấy vậy bèn hỏi: “Rốt cuộc hai người có thân nhau không vậy? Sếp Tạ cũng đâu phải là người tùy tiện giới thiệu mối làm ăn.”
Họ gần như đồng thanh nói: “Chỉ mới gặp vài lần thôi ạ.”
Tiểu Cố ở một bên tự nhéo đùi mình, sợ bản thân sẽ bật cười thành tiếng. Chị ấy cảm thấy chuyện này quá đỗi buồn cười, người khác không rõ sự tình, chứ chị ấy thì biết rõ mồn một. Hai vợ chồng họ giống như hai kẻ tinh ranh, vừa ngồi vào đó là khắp người đều đầy diễn xuất.
Đã vậy còn càng diễn càng giống thật.
Bởi vì đang ăn giữa chừng, Mâu Văn bưng ly rượu đứng lên, ra vẻ trịnh trọng nói: “Cảm ơn sự chiếu cố của Sếp Tạ. Không có Sếp Tạ, hôm nay em đã không có cơ hội được ngồi cùng bàn với các vị sếp ở đây, ly này em xin cạn trước, Sếp Tạ cứ tùy ý ạ.”
Mẹ kiếp, em đừng uống nữa. Tạ Sùng thầm nghĩ: uống xỉn vào rồi lại đòi đánh người cho xem. Nhưng anh vẫn lạnh lùng cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống.
Lúc này Mâu Văn nhịn không được bèn nói: “Em nhỏ thuốc nhỏ mắt còn nhiều hơn cái ngụm Sếp Tạ vừa uống nữa đó.”
Ai nấy trong bàn tiệc đều bật cười thành tiếng, bầu không khí trên bàn rượu cứ thế mà được khuấy động lên. Tiểu Cố kinh ngạc phát hiện Mâu Văn lại có thiên phú như vậy: cô hoàn toàn có thể ứng phó tự nhiên trong những tình huống thế này. Cô không hề rụt rè, lại vô cùng thẳng thắn, đầu óc linh hoạt, đối đáp lại nhanh, quả dứt khoát là một nữ hoàng xã giao.
Chị cảm thấy ngày hôm nay mình lại hiểu thêm về Mâu Văn một chút.
Mâu Văn ngồi xuống trong tiếng cười vang, cho dù cô và Tạ Sùng giữ một khoảng cách nhất định, nhưng hơi ấm do ly rượu mang lại vẫn từ từ thấm ra từ cơ thể cô, lan tỏa giữa hai người.
Tạ Sùng vẫn luôn khoanh tay trước ngực giống như lúc cô mới bước vào cửa, trưng ra bộ dạng “đừng ai chọc vào ông đây”. Thế nhưng Mâu Văn lại nhận ra bên dưới lớp khăn trải bàn dày cộm, có một bàn chân đang đá nhẹ vào chân cô. Tiếp đó liền mơn trớn hai cái dọc theo bắp chân cô.
Trong lòng Mâu Văn dấy lên một cảm giác tê rần, cô liếc nhìn anh một cái, nhưng anh vẫn giữ nguyên cái bộ dạng đáng ghét đó, có điều khóe môi lại nhếch lên cực nhanh một cái.
Hư thật đấy. Cô thầm nghĩ, nhưng cơ thể lại hơi rụt lại một chút.
