Chương 5: Tính toán
*
Ngụy Cảnh Chi bước vào hậu đường, chàng vén vạt bào ngồi xuống chiếc ghế giao ỷ. Nha hoàn rót chén trà nóng hôi hổi bưng lên, chàng không chạm vào, vì sợ bọn họ hạ độc chết mình.
Chỉ trong chốc lát, Diêu Diên cùng Diêu Nghiên bước vào, trước tiên hành lễ với chàng, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh.
Diêu Diên lén lút quan sát, vị Ngụy đại nhân này đã cởi bỏ bộ tang phục cùng đai lưng trắng, mặc một thân quan bào màu đỏ thắm, tỏa ra khí thế uy nghiêm không giận mà tự khiến người ta khiếp sợ. Đôi mắt đào hoa kia tựa như được tôi qua lớp băng lạnh.
Trong lòng nàng run sợ, liếc nhìn Diêu Nghiên, thấy sắc mặt em trai cũng tái nhợt như vậy.
Hậu đường sâu thẳm giữa ban ngày, chỉ vì ngoài khung cửa bóng cây che khuất ánh mặt trời, tiếng ve tuy râm ran nhưng bị ánh sáng ngăn cách bên ngoài, cả gian phòng tĩnh lặng như tờ.
Ngụy Cảnh Chi không thấy hai chị em họ nói năng gì, bèn mở lời trước: “Nếu không có chuyện gì bẩm báo, ta đi đây.” Nói rồi, chàng làm bộ đứng dậy.
Diêu Diên lấy hết can đảm thưa: “Cha dân nữ qua đời, có để lại một ít đồ cổ thư họa, chị em dân nữ không có tài giám thưởng, cũng chẳng biết đạo bảo tồn. Nghe danh Ngụy đại nhân thích sưu tầm, lại giỏi thẩm định, là bậc thầy trong lĩnh vực này, nên muốn phiền ngài xem giúp, món nào nên giữ lại, món nào thì nên bán rẻ đi.”
Ngụy Cảnh Chi nghe vậy thì dâng lên chút hứng thú, nhưng bề ngoài vẫn không lộ sắc diện, nhàn nhạt nói: “Ta chỉ có thời gian trong một nén nhang thôi.”
Diêu Diên thở phào nhẹ nhõm, vội đi thắp nến. Diêu Nghiên bật dậy, trước tiên bưng tới một chiếc bình báu. Ngụy Cảnh Chi đón lấy, soi dưới ánh đèn nhìn kỹ hoa văn dưới đáy bình, rất nhanh liền nói: “Bình hồ lô nền đỏ vẽ màu vàng vân hoa sen dây, món này giữ cũng được mà không giữ cũng chẳng sao, chẳng khác gì gân gà, bỏ thì thương vương thì tội.”
Chàng lại đón lấy một chiếc bát sứ, ngắm nghía một hồi, đáy mắt chợt sáng lên, tán thưởng: “Vật này cực khéo! Là bát Kim Chung vẽ rồng trên sóng nước bằng men lam và bột màu đỏ sắt.”
Diêu Nghiên hỏi: “Dám hỏi ngài vật này khéo ở chỗ nào ạ?”
Ngụy Cảnh Chi nói: “Đây là đồ cung đình ban thưởng. Do ngự diêu Cảnh Đức Trấn nung chế, đem men lam, đấu thái và men thanh giả Long Tuyền nung vào một chiếc bát, trong cái thanh lạnh chứa đựng sự lộng lẫy, trong cung cũng chỉ còn mười chiếc, dân gian lại càng khó tìm, vật quý nhờ hiếm, cần phải giữ lại.” Đợi đến lúc tịch biên biên chép vào sổ, chàng sẽ chiếm nó làm của riêng.
Chàng đưa trả cho Diêu Nghiên, rồi nhận lấy một nghiên mực, đặt vào lòng bàn tay ước lượng sức nặng, sau đó nói: “Đá Đoan Khê, chất đá chắc mịn, màu đen pha tía, ẩn hiện vân lam và vân lá chuối trắng, mặt trên chạm nổi một con mèo đang vồ bướm. Mặt sau vì có lời đề tặng của danh gia nên giá trị tăng lên, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Nghiên mực ‘Miêu Điệp’ đá Đoan Khê, chữ ‘Miêu Điệp’ đồng âm với ‘Mạo Điệp’ (người già), có ý nghĩa phúc thọ, có thể đem tặng trưởng bối trong tộc.”
Tiếp đó chàng nhận lấy một tập họa phổ, lật xem từng trang một cách chậm rãi rồi nói: “Là ‘Hoa Hội Sách’ của Văn Thúc tiên sinh. Bên trong phần lớn là hoa cỏ thanh nhã, sâu nhỏ bướm lạ. Văn Thục tiên sinh là tài nữ của danh gia họ Văn vùng Tô Châu, Giang Nam vốn nhiều vẻ xinh xắn, hoa cỏ, chim muông, sâu bướm dưới ngòi bút của bà càng thêm kiều diễm, nhu hòa và đạm mạc, thậm chí còn có chút ngây thơ của trẻ nhỏ. Vì cùng là phận nữ nhi, ngày thường tự mình thưởng lãm thì cũng có thể giữ lại.”
Chàng liếc nhìn Diêu Diên một cái, không giữ cũng chẳng sao, dù sao nàng cũng sắp phải vào Giáo Phường Ty rồi.
Diêu Diên nghe đến say mê, thầm nghĩ vị Ngụy đại nhân này biết nhiều điều thật đấy.
Diêu Nghiên sốt ruột, khẽ ho hai tiếng. Diêu Diên thu hồi tâm trí, thưa rằng: “Ngụy đại nhân, dân nữ có một phương bia đá, lúc cha còn sống vốn coi như báu vật, xin mời ngài dời bước sang xem cho ạ.”
“Bia đá ư?!”
Tim Ngụy Cảnh Chi chợt trĩu xuống không hiểu vì sao, chàng đứng dậy bước tới. Diêu Nghiên vén tấm vải đỏ, chàng cầm đèn soi kỹ. Vốn là người hỉ nộ không lộ ra mặt, vậy mà lúc này sắc mặt chàng cũng đại biến.
Nhà họ Ngụy là thế gia trâm anh, lấy thư họa thơ phú làm gốc, tổ tiên mấy đời đều làm quan trong triều, bởi vậy môn đình hiển hách, con cháu đông đúc. Trong tổ tộc từng có một vị thúc bá, văn tài xuất chúng, làm quan mười năm, sau khi cáo quan thì xuất gia làm tăng, giảng kinh thuyết pháp tại chùa Bảo Hoa. Người ấy từng đích thân khắc cho nhà họ Ngụy một tấm bia đá. Sau khi viên tịch, bia đá ấy lại chẳng rõ tung tích. Nhà họ Ngụy nhiều năm nay chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm, nhưng đều tay trắng trở về.
Nào ngờ, lại bị Diêu lão cẩu thu vào túi, cẩu thả giấu trong phòng hèn nhà dột. Lại thêm một mối thù nữa.
Ngụy Cảnh Chi thoáng trầm ngâm, lạnh nhạt nói: “Vật này khắc gia sử của người khác, đối với các ngươi chẳng qua chỉ là một khối đá bỏ đi.”
Nói rồi, chàng liền xoay người, trở về chỗ cũ ngồi xuống.
Diêu Diên nói: “Những bảo vật mà Ngụy đại nhân vừa giám định, nếu có món nào ngài vừa mắt, ta và em trai nguyện đem tặng, coi như tỏ chút thành ý.”
Ngụy Cảnh Chi nghiêm giọng từ chối: “Không công thì không nhận lộc, ta sao có thể đoạt vật yêu quý của người khác. Giờ cũng không còn sớm, ta phải đi rồi.”
Miệng nói vậy, song người vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Thái độ mây trôi nước chảy ấy hoàn toàn trái ngược với những gì phụ thân từng nói, khiến Diêu Diên và Diêu Nghiên không khỏi nhìn nhau, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.
Diêu Diên nói tiếp: “Ta còn muốn cầu Ngụy đại nhân một việc nữa. Nếu ngài chịu đáp ứng, thì việc dâng tặng bảo vật cũng không thể gọi là đoạt vật yêu thích của người.”
Ngụy Cảnh Chi nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt đen như mực. Nữ tử này tâm cơ không cạn, làm việc từng bước dồn ép, rõ ràng đang bày bẫy chờ chàng sa vào, không thể không đề phòng.
Rất lâu sau chàng mới mở miệng: “Nói đi.”
Diêu Diên bị chàng nhìn đến mềm cả tay chân, trong lòng chỉ biết thầm gọi phụ thân phù hộ. Nghe chàng hỏi, nàng vội nói: “Ngụy đại nhân học vấn uyên thâm, tài hoa trác tuyệt, trong triều ta, khó ai sánh kịp. Khi phụ thân còn sống, thường đọc văn chương của đại nhân, tán thưởng không ngớt. Lúc lâm chung, người có di ngôn rằng: nếu có thể mời được đại nhân đích thân viết thần đạo bi cho người, thì từ nay chết cũng không còn oán tiếc. Ngụy đại nhân, vì tâm nguyện của phụ thân, những bảo vật này xin ngài tùy ý chọn lựa, chỉ mong đổi lấy một bài bia văn.”
Ngụy Cảnh Chi cười lạnh. Diêu lão cẩu à Diêu lão cẩu, lúc sống ông đối địch với ta, đến chết rồi, chẳng phải vẫn phải cúi đầu cầu ta viết bia đó sao?
Bia đá khó khăn lắm mới tìm lại được, không thể chờ đến ngày tịch thu gia sản mới lấy, tránh để đêm dài lắm mộng, lại thất lạc thêm lần nữa.
Chẳng qua chỉ là viết một bài bia văn.
Chàng nói: “Nể tình từng cùng Diêu Vận Tu đồng triều làm quan, ta có thể viết bia văn. Nhưng tấm bia đá này, hôm nay ta nhất định phải mang đi.”
Diêu Diên gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên. Xin Ngụy đại nhân dời bước đến án thư.”
Trên bàn bút mực giấy nghiên đã chuẩn bị sẵn, chỉ đợi chàng tới.
Một canh giờ sau, Ngụy Cảnh Chi bước ra khỏi linh đường. Người đến viếng thưa thớt lác đác, trong chậu đốt đầy tro giấy, gió thổi qua, từng mảnh tro bay lả tả như bươm bướm. Bước chân chàng so với lúc đến càng thêm nhẹ nhõm. Ngồi vào kiệu, chàng vén rèm nhìn tấm bia đá trên xe ngựa, trong lòng vô cùng đắc ý.
Đợi trong đường không còn ai, Diêu Diên liền ôm chầm lấy Diêu Nghiên. Hai người run bần bật, tim đập thình thịch như trống, môi run cầm cập, phải một lúc lâu mới hoàn hồn. Diêu Nghiên nói chẳng ra hơi: “Tỷ, tỷ có sợ không?”
“Sợ, sợ chết đi được.” Mắt Diêu Diên ngập nước, “Người đó tuy dung mạo tuấn tú, nhưng lại khiến người ta hoảng hốt bất an.”
Nàng lại than thở: “Lời phụ thân dặn dò, ban ngày ban đêm ta đều lẩm nhẩm thuộc lòng hết lần này đến lần khác, chỉ sợ sai một chữ, để hắn nắm được thóp, hai ta khó giữ mạng.”
“Tỷ vất vả rồi.” Diêu Nghiên xót xa, giơ tay áo lau mồ hôi đầy trán, nhỏ giọng nói:
“Phụ thân từng nói, Ngụy đại nhân đa nghi, thất thường. Lấy được bản thảo bia văn của hắn rồi, phải lập tức vào cung diện thánh, tránh đêm dài lắm mộng, để hắn đổi ý quay lại đòi.”
Nói rồi, cậu lấy từ trong tủ ra kim bài diện thánh, giấu vào tay áo, vội vã rời đi.
Quả nhiên, Ngụy Cảnh Chi ngồi kiệu về phủ. Khi đang ngồi trong thư phòng uống trà, chàng chợt cảm thấy hối hận vô cùng. Lập tức gọi cận tùy Phúc An đến, dặn rằng:
“Ngươi mau đến Diêu phủ, lấy lại bản thảo bia văn ta viết cho Diêu lão cẩu. Cứ nói lúc ấy gấp gáp, viết vội, chưa kịp trau chuốt, không phải trình độ thường ngày của ta, cần mang về sửa lại, ngày mai nhất định sẽ đưa sang.”
Một canh giờ sau, Phúc An vào phòng bẩm báo: “Cửa lớn Diêu phủ đóng chặt, gõ thế nào cũng không mở. Tiểu nhân lại không tiện xông vào nhà đang có tang sự, đành phải tiu nghỉu quay về.”
Ngay sau đó, phòng gác cổng lại vào bẩm: “Trần công công phụng thánh dụ của Hoàng thượng, mời Nhị gia lập tức vào cung!”
Ngụy Cảnh Chi đột nhiên sinh ra một dự cảm chẳng lành.
