Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 138

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 139

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 140

Chương 140: Bố trí

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 134

Chương 134: Rời đi

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 135

Chương 135: Khúc mắc lòng nhau

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 133

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 131

Chương 131: Thừa nhận

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 128

Chương 128: Nghi ngờ

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 129

Chương 129: Lời thật lòng

*

Trình Dục Huy dắt cô đến trước giường, phòng tắm, từng ngóc ngách trong căn phòng để xác nhận.

“Còn ban công nữa.”

“Em không đi.” Ngu Kiều nắm chặt tay nắm cửa, lí nhí nói: “Em tin anh. Em sai rồi!”

“Em tin anh sao? Đừng như vậy chứ!” Trình Dục Huy lộ vẻ giễu cợt, “Đến cả bản thân mình mà anh còn chẳng tin nổi đây.” Anh không nói một lời liền lôi cô ra ngoài ban công. Chiếc đèn tường tỏa ra ánh sáng vàng hiu hắt, nơi này bày biện rất nhiều cây xanh, đến mức không có chỗ đặt chân, rồi anh lại kéo cô trở vào phòng.

Ngu Kiều bị lời nói của anh làm cho tổn thương, vành mắt đỏ hoe nói: “Anh với Lâm Mai cùng đi coi phim, đi trung tâm thương mại, mua Dương chi cam lộ của tiệm Hứa Lưu Sơn cho cô ấy, mua cả bắp rang và nước ngọt, đưa cô ấy về nhà, dắt cô ấy đi chơi trốn thoát khỏi phòng kín, coi nhạc kịch, rồi thừa lúc đèn tối hai người lén lút nắm tay nhau, em đều nhìn thấy hết rồi. Tối nay anh lại dắt cô ấy về nhà… Anh từng nói không bao giờ dắt phụ nữ về nhà, vậy mà anh lại phá lệ vì cô ấy. Hai người rõ ràng là đang yêu đương, anh dám bảo hai người chưa từng ôm nhau, hôn nhau sao?” Cô hơi khựng lại, giọng điệu rã rời: “Dĩ nhiên em không có tư cách trách móc anh điều gì, đó là tự do của anh, nhưng anh, anh phải nói cho rõ ràng với em. Em không phải là kiểu người biết rõ người ta có bạn gái rồi mà còn đeo bám dây dưa, em chỉ sẽ chúc hai người hạnh phúc thôi!”

Trình Dục Huy châm một điếu thuốc rít hai hơi, ánh mắt thâm trầm nhìn cô, đột nhiên nói: “Tần Bắc nghi ngờ mối quan hệ giữa anh và em. Anh ta tuy bỏ em lại hội trường rồi tự mình đi trước, nhưng tai mắt của anh ta vẫn luôn ở quanh đây. Anh lái xe của Lâm Mai về đây, cô ta mặc đầm dạ hội lái xe không tiện nên muốn vào trong thay bộ đồ, anh nghĩ mình không có lý do gì để từ chối.”

Ngu Kiều hiểu được ẩn ý của anh, nhưng cứ thấy có chỗ nào đó là lạ, cô chưa kịp nghĩ ngợi sâu xa, chỉ hỏi: “Dưới lầu một có phòng dành cho khách mà, cô ấy có thể vào đó thay đồ.”

Trình Dục Huy không nói gì, đây chính là tâm cơ mà Lâm Mai bày ra! Anh dẫu đã biểu hiện rõ ràng đến thế, cô ta vẫn không chịu từ bỏ, kiên quyết muốn dùng sắc đẹp để dụ dỗ anh.

Anh nói: “Anh đã nói thẳng với Lâm Mai rồi, anh có chướng ngại về chức năng sinh lý.”

Câu nói này đến một cách đột ngột khiến Ngu Kiều sững sờ, cô trợn tròn mắt nhìn chăm chằm vào phần dưới thắt lưng của anh, rồi lại nhìn lên gương mặt anh, theo bản năng hỏi: “Lâm Mai không tin đâu hả anh?”

“Cô ấy tin!” Trình Dục Huy đáp rất nhanh, “Chẳng có ai đi nghi ngờ lời chẩn đoán bệnh tình của một bác sĩ hết, cô ta cũng không ngoại lệ.” Hiệu quả có thể nói là lập tức thấy rõ.

Đây quả thực là tấm gương điển hình của việc giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm! Ngu Kiều nhịn không được phì cười thành tiếng.

“Buồn cười lắm sao?” Trình Dục Huy nhàn nhạt nói, “Ngu Kiều, sao em lại không hiểu, giữa chúng ta từ trước đến giờ chưa từng có chỗ cho bất kỳ người phụ nữ nào khác.”

Sắc mặt Ngu Kiều bỗng chốc trắng bệch, lời nói này của anh còn khiến cô đau lòng hơn lúc nãy gấp muôn vàn lần.

Trình Dục Huy dụi tắt điếu thuốc trên tay rồi vứt vào gạt tàn, bước tới trước mặt cô, nhìn xuống cô: “Chiếc váy này là do Tần Bắc tặng sao?”

Ngu Kiều không muốn lừa dối anh nữa, liền gật đầu.

Anh kéo cô đến trước chiếc gương soi toàn thân, đứng ở phía sau cô. Cô không hiểu chuyện gì nhưng cũng không tài nào giằng ra được, đành phải nhìn vào người trong gương. Cô biết anh đang nhìn cái gì, quả nhiên anh cất tiếng hỏi: “Tần Bắc cắn phải không?”

Cô khép hờ đôi mắt rồi mở ra, gật đầu.

Vết răng cắn kia vô cùng rõ ràng, hằn lên một vết bầm tím đỏ, rõ là cố ý làm vậy. Tuy chướng mắt nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm vào đó, nhỏ giọng hỏi: “Ngu Kiều, mỗi lần em đi làm nhiệm vụ đều dùng chung một chiến thuật đó sao?”

“Cái gì cơ?” Ngu Kiều ngỡ như mình nghe lầm, cô nghe lầm rồi, phải không?

Trình Dục Huy nói hết sức thẳng thắn, không có bất kỳ sự đong đếm tình cảm nào: “Mỗi khi em làm nhiệm vụ đều sẽ tìm đủ mọi cách để quyến rũ mục tiêu mới của mình đúng không? Làm cho người ta nảy sinh hảo cảm với em, rồi từ đó có tình yêu, dùng dục vọng thể xác khiến họ lún sâu vào, sau đó đánh cắp tình báo, đến lúc đạt được mục đích liền đá văng họ đi, từ đó biến mất tăm biến mất tích? Đối với anh là vậy, ở Quảng Châu cũng vậy, giờ thì tới lượt Tần Bắc rồi, có đúng không?”

Cục trưởng Tống sau khi từ Bắc Kinh trở về đã mang đến cho anh hai bản hồ sơ nhân sự mật, chỉ được phép đọc chứ không được mang đi, anh sau khi xem xong đã bị chấn động dữ dội.

Ngu Kiều xoay người lại, giơ tay tát anh một bạt tai. Trình Dục Huy không hề né tránh, nhưng ánh mắt trở nên u ám vô cùng.

“Hóa ra trong mắt anh em lại tồi tệ đến mức này. Lúc nãy anh bảo em làm nhục anh, giờ thì anh cũng đã thành công làm nhục em rồi.” Cô nghẹn ngào nói, “Nếu đã như vậy, chúng ta không cần thiết phải gặp lại nhau nữa.” Cô chẳng màng tới chiếc váy đã bị rách, túm chặt lấy chỗ bị xé rách rồi định bỏ đi.

Trình Dục Huy gọi giật cô lại: “Em không muốn biết làm sao anh biết được thân phận của em sao? Còn có Tiêu Long nữa, người đồng đội làm cảnh sát chìm đó của em!”

Ngu Kiều căn bản không muốn biết, cô chỉ muốn mau chóng chạy trốn khỏi anh, trốn khỏi cái nơi đau lòng này, nhưng cái tên Tiêu Long lại làm cô khựng bước, cô đứng đợi anh nói.

Trình Dục Huy lại không vội vàng nói ngay, anh bước về phía tủ quần áo, lấy ra một chiếc đầm màu đỏ đưa cho cô, bình thản nói: “Lát nữa rời đi cũng không thể mặc đồ rách rưới mà đi ra ngoài được, em thay xong thì gọi anh.”

Anh ra ngoài ban công hút thuốc. Đêm nay ánh trăng sáng trong, gió mát hiu hiu thổi làm chiếc chuông gió phát ra tiếng leng keng va đập vào nhau. Ngày thường không để ý, lúc này nghe lại thấy như một khúc nhạc thanh thuần. Hút được nửa điếu thì anh dụi tắt, quay trở lại trong phòng. Ngu Kiều diện chiếc đầm màu đỏ đang ngồi ngay ngắn trên ghế, anh không kìm được mà thẫn thờ ngắm nhìn, đợi đến khi cô ngoảnh mặt lại mới lập tức tỉnh táo ngay.

Anh tựa vào cạnh bàn đứng đó, như thể không biết phải bắt đầu nói từ đâu, im lặng một lát mới bảo: “Sau khi chú qua đời, Phùng Hạo đưa cho anh một địa chỉ hòm thư, nói là khi nào Đường Hinh muốn liên lạc với anh thì sẽ gửi thư vào đó. Năm năm sau, cuối cùng anh đã nhận được một bức thư do Đường Hinh gửi tới. Cô ấy nói với anh rằng, cô ấy là một cảnh sát phòng chống ma túy, lâu nay vẫn luôn tiềm phục bên trong tập đoàn buôn lậu ma túy để thực hiện nhiệm vụ trinh sát chìm. Phùng Hạo hy sinh rồi, cô ấy cần một người liên lạc mới, cô ấy có tình báo quan trọng cần truyền đạt. Em không cần phải nghi ngờ, người qua lại thư từ với em suốt bấy lâu nay luôn là anh, chứ không phải Lưu Gia Hoành.”

Ngu Kiều quả thực như đang nghe chuyện hoang đường viển vông, cô hỏi tại sao, tại sao anh lại làm như vậy.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 130