Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 83

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 84

Chương 84: Người quen cũ

*

Ngu Kiều súc miệng xong, cười liếc xéo anh một cái: “Tôi xưa nay vẫn vậy mà.”

“Đúng là ứng nghiệm với câu cổ ngữ, chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân.” Tiêu Long nói: “Còn cái anh Trình Dục Huy kia nữa, bộ dạng trông cứ như kẻ lãnh cảm, chẳng ngờ vừa bước vào cửa là đã vội vàng hành sự. Từ đó vào đến phòng ngủ có mấy bước chân, hai người có cần phải nôn nóng đến mức đó không?”

Gương mặt Ngu Kiều đột nhiên đỏ bừng lên, có chết cũng không chịu nhận: “Anh nói bậy bạ gì đó. Mắt nào của anh trông thấy hả?” Vừa nói cô vừa đi ra phòng khách, nhìn thấy phần đồ ăn sáng anh mua thì cũng chẳng khách sáo, cầm lấy hộp tàu hũ hoa mở nắp ra ăn.

Tiêu Long lững thững theo sau cô: “Tưởng tôi là kẻ ngốc chắc! Lúc tôi vặn tay nắm cửa, người bên trong cũng dùng sức vặn ngược lại, lực tay mạnh mẽ như thế thì quyết không phải là cô rồi.”

Ngu Kiều khẽ sững sờ, Trình Dục Huy hoàn toàn không hề kể với cô chuyện này. Cô không muốn tiếp tục chủ đề này nữa liền hỏi: “Anh đến đây có việc gì vậy?”

Tiêu Long cắn một miếng cơm nếp cuộn: “Tô Vận ở chỗ Vương Triều, người tình của Tần Bắc, kẻ từng có tư tình với Mẫn Ngang ấy, xem chừng lành ít dữ nhiều rồi!”

“Tối qua sau khi xem xong nhạc kịch, Tần Bắc bỗng nhiên tỏ tình với tôi, anh ta còn chủ động nhắc đến Tô Vận, bảo rằng cô ta phản bội mình nên không thể nhẫn nhịn, còn để cho đám đàn em thay nhau làm nhục cô ta, chuyện đó có thật không?” Thấy anh gật đầu, Ngu Kiều không khỏi bàng hoàng. Những lời thốt ra từ miệng Tần Bắc vốn chẳng thể gây chấn động bằng việc chính tai nghe Tiêu Long xác nhận, lòng cô vừa căm phẫn lại vừa kinh hãi, buông lời mắng nhiếc: “Tên trùm ma túy áo mũ chỉnh tề mà lòng dạ thú vật này, thật khiến người ta hận không thể bắn một phát chết tốt anh ta.”

“Cho nên.” Tiêu Long nhìn cô gặng hỏi, “Cô tính thế nào? Cô nhận lời anh ta rồi sao? Vẫn định đến công ty của anh ta à? Cô đừng mong cứ dây dưa treo lửng lơ anh ta như vậy, không thể nào đâu. Nghe qua giọng điệu của anh ta thì hình như đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi.” Anh hơi khựng lại một nhịp rồi nghiêm giọng cảnh báo: “Tần Bắc vốn không phải là người thừa thãi kiên nhẫn, đối với cô anh ta đã là ngoại lệ lắm rồi, tuyệt đối không có chuyện sẽ vô điều kiện mà chờ đợi mãi đâu.”

Ngu Kiều im lặng một hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi vẫn không cách nào làm được, cho dù là giả vờ thân mật thì cũng thấy buồn nôn chết đi được! Còn anh…” Cô định hỏi sao anh có thể chịu đựng được Lưu Ái? Nhưng lời vừa đến cửa miệng đã kịp nuốt ngược vào trong. Những chuyện như thế này nếu hỏi ra chẳng khác nào xúi dao vào tim gan người khác, thật chẳng tử tế chút nào. Cô rót một ly nước ấm đưa cho anh: “Anh chỉ ăn mỗi món cơm nếp cuộn đó, không thấy nghẹn họng sao?”

Tiêu Long thừa hiểu tâm ý của cô, anh không giãi bày gì thêm, nhấp một ngụm nước rồi bảo: “Cô không cần phải gượng ép bản thân mình đâu. Phen này nếu có thể tóm gọn toàn bộ băng ổ của Tần Bắc, nhiệm vụ của chúng ta xem như hoàn thành viên mãn. Đội trưởng Lưu có gửi thư điện tử mới nào không? Đã xác định được kẻ mua hàng chưa? Phía tôi Tần Bắc đang hối thúc ngặt nghèo lắm rồi!”

Ngu Kiều đáp vẫn chưa có tin tức gì, có điều trong thư Đội trưởng Lưu có tiết lộ rằng phía cục lãnh đạo vô cùng xem trọng tình hình do cô báo cáo, Cục trưởng Tống muốn đích thân chỉ đạo chiến dịch dụ bắt này nên đã đi công tác đến Bắc Kinh rồi, chờ thêm tầm một tuần nữa chắc sẽ có kết quả.

Tiêu Long nửa đùa nửa thật nói: “Nhắn họ nhanh tay lẹ chân lên chút, cứ lề mề chậm chạp mãi thì tôi sắp sửa biến thành em rể của anh em nhà họ Lưu tới nơi rồi, khéo đến lúc đó cả địa bàn Thượng Hải này Tần Bắc cũng phải dâng lại cho tôi không chừng.”

Sắc mặt Ngu Kiều biến đổi thất thường: “Ý anh là sao?”

“Nghĩa là Lưu Ái đã đề nghị kết hôn với tôi.”

“Còn anh thì sao? Anh chấp nhận rồi à?”

Tiêu Long khẽ gật đầu, chất giọng vô cùng trầm lặng: “Từ lúc chưa tốt nghiệp trường cảnh sát, tôi đã gia nhập Đại đội bài trừ ma túy Lực Tích ở Vân Nam, lặn lội sang tận vùng Tam giác vàng bên Miến Điện để làm chân chạy việc dưới trướng tập đoàn buôn lậu ma túy nhà họ Lưu. Ròng rã ngần ấy năm trời, cay đắng ngọt bùi nào tôi cũng đều nếm trải qua, khó khăn lắm mới thâm nhập được vào vòng thân tín của bọn chúng. Tôi buộc phải chấp nhận yêu cầu của Lưu Ái, bằng không mọi công lao bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ biển, như thế vừa có lỗi với bản thân, lại càng có lỗi với Ni Ni hơn.” Vừa nhắc đến Ni Ni, nét mặt anh chợt gợn lên những đợt sóng lòng, muôn vàn tâm tư nghẹn ngào sau cùng chỉ gói gọn trong bốn chữ: “Em ấy khỏe không?”

Ngu Kiều ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: “Cô ấy sống kiên cường lắm. Ít nhất là không hề mong manh yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu!”

Tiêu Long im lặng mãi một lúc lâu sau mới thốt lên một tiếng thật khẽ: “Vậy thì tốt rồi.”

Sáng sớm, Trình Dục Huy nghe nói Cục trưởng Tống từ Bắc Kinh trở về liền đi tìm ông, ngặt nỗi trong văn phòng luôn có người, cứ đứng chờ mãi cũng chẳng phải cách. Lúc anh bước về phía văn phòng Đội bài trừ ma túy, thấy các chiến sĩ cảnh sát bên Đội điều tra hình sự đang cầm một xấp dày thông báo tìm tung tích nạn nhân chuẩn bị đem đi dán, bèn xin một bản, thấy trên đó viết:

Ngày 29 tháng 10 năm 2010, tại khu vực dải cây xanh gần bến phà Thập Lục Phố, thành phố Thượng Hải phát hiện một thi thể vô danh. Qua khám nghiệm và kiểm tra của cơ quan công an, tử thi là nữ giới, độ tuổi khoảng 25 tuổi, chiều cao 168cm, tóc ngắn màu đen, thân trên mặc áo khoác len dệt Chanel màu trắng đen, bên trong phối áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng kem cùng thương hiệu, thân dưới mặc váy dài màu đen, chân đi giày gót thấp bằng da bóng màu đen hiệu Gucci cỡ 38. Nơi cổ chân có hình xăm khắc chữ QBLOVE (qua khám nghiệm tử thi xác định đây là hình xăm mới làm gần đây). Nay xin cung cấp thông tin rộng rãi đến quần chúng xã hội để tìm kiếm manh mối, nếu ai biết rõ sự tình, xin vui lòng liên hệ… Anh không xem tiếp nữa, gấp lại rồi bỏ vào túi áo.

Những người ở Đội bài trừ ma túy đều có mặt đông đủ, Lưu Gia Hoành đang gọi điện thoại, tiếng ừ à liên tục. Thấy anh bước vào, anh ta nháy mắt ra hiệu, chỉ chỉ vào ống nghe, rồi mấp máy khẩu hình không phát ra tiếng: “Cục trưởng Tống.”

Trình Dục Huy không làm phiền anh ta, anh thấy trên mặt bàn cũng bày sẵn tờ thông báo tìm tung tích nạn nhân. Chợt nghe thấy bên ngoài cửa vọng vào tiếng trò chuyện, anh vô tình đưa mắt nhìn sang, thì ra là cô gái của tiệm ăn sáng đang xách túi ni lông đến giao phần ăn. Ngô Quân tiến lên đón lấy, hai người đứng ở cửa nói nói cười cười vô cùng vui vẻ.

Lưu Gia Hoành gác máy, bật dậy đứng lên, vỗ mạnh vào vai Trình Dục Huy, phấn khích cao giọng hô lớn: “Đi thôi, lên phòng họp lầu hai, Cục trưởng Tống sắp họp để triển khai một chiến dịch trọng đại.”

Tất cả mọi người đều nghe thấy, bao gồm cả cô gái đến giao phần ăn kia, Trình Dục Huy khẽ chau mày.

Đàm Diệu Minh hỏi: “Chúng tôi cũng đi sao?”

“Không cần! Đợi tôi về rồi sẽ giao nhiệm vụ cho các cậu sau.”

Ngô Quân vội vàng mở túi ni lông ra: “Đội trưởng Lưu, chẳng phải anh đang đói rã rời sao? Ăn chút gì lót dạ đi.”

Lưu Gia Hoành đưa tay nhón lấy một chiếc bánh quẩy, cắn một miếng rồi nhai, quay sang bảo cô gái kia: “Ngon lắm!”

Cô gái mím môi cười, dung mạo trông cũng thật xinh xắn.

Bước ra khỏi văn phòng, lúc đi lên cầu thang, Trình Dục Huy ngoảnh đầu lại nhìn vài cái rồi mới cất tiếng: “Cậu cũng làm quá lên rồi đó.”

“Tôi chỉ sợ cô nàng kia nghễnh ngãng tai không nghe rõ thôi.” Lưu Gia Hoành hì hì cười nói.

Bước vào phòng họp, Phó cục trưởng và Trưởng phòng đều đã ngồi vào vị trí. Cục trưởng Tống cùng một người đàn ông mặc cảnh phục đang đứng trước cửa sổ trò chuyện. Trông thấy hai người bọn họ, ông giơ tay vẫy chào gọi lại. Đến khi bước tới gần, người đàn ông kia cũng xoay người lại, chạm mặt trực diện với Trình Dục Huy, cả hai đều thoáng ngẩn người.

Trình Dục Huy chẳng thể ngờ rằng mình lại có thể gặp lại Hồ Quảng Lâm ở đây.

Người này xuất hiện trong cuộc đời anh có thể nói là thoáng qua như đóa hoa quỳnh sớm nở tối tàn.

Hồ Quảng Lâm đến trường Phục Đán làm sinh viên trao đổi dường như chẳng được mấy ngày thì đã hỏa tốc quay trở lại trường Đại học Nam Kinh, khiến cho anh vào thời điểm đó ngay cả cơ hội để ghen tuông cũng không có.

Lúc này chưa kịp để anh suy nghĩ thấu đáo, Cục trưởng Tống đã lên tiếng giới thiệu: “Đội trưởng Đội bài trừ ma túy Lưu Gia Hoành, Trưởng khoa Pháp y Trình Dục Huy. Còn đây là chiến sĩ cảnh sát phòng chống ma túy Trương Thành Sinh, Anh hùng Gương mẫu cấp hai của toàn hệ thống công an nhân dân, có nhiều năm thâm niên làm công tác trinh sát ma túy ngầm, sở hữu kinh nghiệm vô cùng phong phú trong việc đấu tranh với bọn tội phạm ma túy. Tôi đặc biệt mời cậu ấy đến đây để hỗ trợ chúng ta hoàn thành chiến dịch dụ bắt lần này.”

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 85

Chương 85: Triển khai

*

Cuộc họp chính thức bắt đầu, Cục trưởng Tống bảo Lưu Gia Hoành báo cáo lại một lần nữa những thông tin nắm được về chiến dịch dụ bắt lần này, Trình Dục Huy bổ sung, thực ra chủ yếu vẫn là báo cáo cho Trương Thành Sinh nghe.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 82

Chương 82: Đa tình

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 81

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 79

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 80

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 77

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 78

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 76