Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 94

Chương 94: Đến thăm

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 95

Chương 95: Chuyện phía sau

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 92

Chương 92: Hành động

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 93

Chương 93: Hành động 2

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 90

Chương 90: Khúc dạo đầu

*

Tiêu Long trải tờ giấy vừa giật xuống từ cột điện ra trước mặt Mẫn Ngang, bảo gã mở to mắt ra nhìn cho kỹ.

Mẫn Ngang ban đầu không mấy bận tâm, nhưng nhìn đến cuối cùng đột nhiên sắc mặt thay đổi dữ dội, bàn tay cầm tờ giấy run lẩy bẩy. Gã liếc mắt nhìn trộm Tiêu Long đang cúi đầu ăn gà xuân nướng, cố gắng kiềm chế tâm trạng, hỏi: “Cái này dán lên từ hồi nào?”

“Cũng phải mười ngày nửa tháng rồi, sao, anh không biết?” Tiêu Long nhìn vẻ mặt của gã, bồi thêm một câu, “Anh không biết, không có nghĩa là Tần Bắc cũng giống như anh.”

Mẫn Ngang thầm nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Tần Bắc, dù trong lòng rõ như gương nhưng vẫn nói cười vui vẻ với gã, không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát, nổi hết cả gai ốc. Để che giấu nỗi hoang mang đột ngột ập đến, gã rút một điếu thuốc ra châm lửa, rít một hơi thật sâu, ho khan hai tiếng rồi gượng gạo dò xét: “Anh thì biết được cái gì?”

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 91

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 86

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 87

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 88

Chương 88: Suy đoán

*

Cục trưởng Tống, Trình Dục Huy và Lưu Gia Hoành đang ở trong một quán tiểu long bao tên là Na Na gần trung tâm thương mại phía Nam. Bây giờ đã qua nửa đêm, họ đang đợi Trương Thành Sinh.

Ông chủ quán tiểu long bao Na Na tên là Lý Càn, trước đây cũng là cảnh sát hình sự chống ma túy. Sau khi về hưu thì sang lại tiệm nhỏ này, bán tiểu long bao, hoành thánh, mì và cơm phần, tình hình kinh doanh cũng tạm ổn, chủ yếu là để giết thời gian nhàm chán này.

Hồi trẻ ông từng kết hôn, vì chịu cảnh xa nhau thì nhiều mà sum họp thì ít, người vợ không chịu nổi sự cô đơn nên đã ngoại tình. Sau khi ly hôn khoảng năm năm, cô ta lại tìm về. Cô ta và gã đàn ông kia đều nghiện ngập, dùng chung kim tiêm với người khác nên không may nhiễm phải căn bệnh HIV/AIDS. Có một đứa trẻ ba tuổi không biết gửi gắm cho ai, nghĩ đi nghĩ lại mới nhớ tới ông, liền quỳ mọp trước mặt ông khổ sở cầu xin ông nhận nuôi, bằng không thì chỉ còn nước cùng chết mà thôi.

Ông không ngờ bản thân là một cảnh sát chống ma túy đã dành nửa đời người để chiến đấu sinh tử với bọn buôn chất cấm, vậy mà người vợ cũ lại chết vì ma túy. Trong lòng ông vừa chấn động vừa cảm thấy tự trách. Chấn động vì sự trêu ngươi của số phận, còn tâm trạng tự trách lại càng phức tạp hơn. Cuối cùng ông đã nhận nuôi đứa trẻ đó, đứa nhỏ mang họ của ông, tên là Lý Na. Những năm qua ông nuôi nấng cô bé ăn học, đi làm, rồi gả chồng tận Bắc Kinh, sinh con đẻ cái, cuộc sống rất hạnh phúc. Người vợ cũ sau khi giao đứa trẻ cho ông thì không bao giờ xuất hiện nữa.

Cục trưởng Tống ngồi trên ghế bành, khẽ đung đưa nhắm mắt dưỡng thần. Lưu Gia Hoành vung hai con dao phay giúp băm thịt làm nhân, còn Lý Càn thì đang gói tiểu long bao. Tay trái ông có ba ngón, tay phải có bốn ngón, đều bị bọn buôn ma túy chặt phế. Dù vậy, động tác gói bánh của ông vẫn rất thuần thục. Ông chỉ dạy cho Trình Dục Huy, nhân bánh không được quá nhiều cũng không được quá ít, ba đồng cân là vừa vặn, nếp gấp trên vỏ bánh phải nắn đủ mười bốn nếp, như vậy bánh mới căng đầy và đẹp mắt.

Trình Dục Huy gói được hai cái thì bỏ cuộc, mỉm cười nói: “Lần sau tôi sẽ dẫn một cô gái đến, em ấy chắc chắn sẽ có hứng thú học theo bác.”

Lý Càn đang định lên tiếng thì cửa kính bị đẩy ra, Trương Thành Sinh bước vào.

Cục trưởng Tống đưa họ vào phòng trong họp. Trương Thành Sinh cũng không đợi họ hỏi han, lập tức báo cáo chi tiết về những trải nghiệm trong đêm nay. Chủ yếu có ba điểm: Thứ nhất, dù người liên lạc giới thiệu người bán là Tiêu Long để làm quen, nhưng Mẫn Ngang lại tìm riêng đến anh ta sau khi Tiêu Long rời đi. Thứ hai, bọn chúng rất cẩn thận, giữ tinh thần cảnh giác cao độ, chọn bàn công chuyện ở trung tâm tắm hơi, Mẫn Ngang cũng phủi sạch mối quan hệ với Tiêu Long.

Cục trưởng Tống hỏi: “Phủi sạch thế nào?”

“Tiêu Long làm ăn kinh doanh gỗ, lúc tiệm của Mẫn Ngang sửa sang có mua gỗ của anh ta.” Trương Thành Sinh tiếp tục nói: “Mẫn Ngang không hề đá động một chữ nào đến bốn mươi lắm ký ma túy hay chuyện giao dịch, chỉ nói là muốn đầu cơ bất động sản ở Hồng Kông, liên tục dò hỏi về cuộc sống và việc làm ăn của tôi ở Hồng Kông, rõ ràng là đang dò xét lý lịch. Thứ ba, lúc chia tay Mẫn Ngang không hề biểu lộ hứng thú muốn giao dịch, cũng không hẹn thời gian gặp lại.”

Cục trưởng Tống tập trung lắng nghe, hỏi anh ta có suy nghĩ gì. Trương Thành Sinh nói: “Rõ ràng là Tần Bắc tin tưởng Mẫn Ngang hơn, có ý muốn để gã ta đứng ra thúc đẩy phi vụ lớn này. Tiếp theo Mẫn Ngang sẽ đi xác minh thân phận của tôi, nếu không có gì bất thường thì giao dịch này chắc chắn sẽ thành.”

Cục trưởng Tống thở phào nhẹ nhõm: “Thân phận của cậu tuyệt đối không có vấn đề gì. Đầu mối Tiêu Long cứ tạm thời gác lại, trọng tâm là đối phó xoay xở với bên Mẫn Ngang nhiều hơn.” Ông ngẫm nghĩ rồi nói: “Băng nhóm buôn ma túy này rõ ràng là cáo già, xảo quyệt vô cùng, tiếp theo đây sẽ là một trận chiến cam go, các cậu phải tập trung mười hai phần tinh thần, chỗ nào cũng phải cẩn thận, từng bước đều phải dè chừng, đừng để sập bẫy của bọn chúng. Ngoài ra, tôi thấy có thể lợi dụng Tiêu Long, khiến bọn chúng nội bộ lục đục, dùng cái này để đánh lạc hướng, giành lấy cơ hội cho chúng ta.”

Họ lại bàn thêm một số vấn đề chi tiết, nhưng hành động mới ở giai đoạn bắt đầu, có bàn nhiều cũng không ra được kết quả gì, thế là liền đứng dậy ai về nhà nấy.

Lưu Gia Hoành ngồi xe của Trình Dục Huy để về. Trên đường đi, anh ta hỏi: “Người liên lạc với cậu chính là một trong những cảnh sát chìm bị Lão Phùng xóa bỏ hồ sơ tài liệu đúng không?”

Trình Dục Huy đáp lời một cách mập mờ: “Ai nói vậy, người dân nhiệt tình thì không thể giúp lực lượng cảnh sát chúng ta một tay sao?”

“Cậu bớt giả vờ giả vịt với tôi đi! Trình Dục Huy, tôi xem như nhìn thấu cậu rồi, chúng ta là bạn bè đồng nghiệp bao nhiêu năm nay, tính tình của nhau thế nào còn không hiểu rõ đến tận gốc rễ sao? Tôi đối với cậu thì móc hết ruột hết gan, còn cậu đối với tôi thì lúc nào cũng giữ kẽ nửa vời. Cậu nói xem có khi nào tôi nghi ngờ cậu chưa, vậy mà cậu lại thủ thế tính toán trăm phương ngàn kế, cậu có lỗi với tôi không hả!”

Trình Dục Huy hờ hững nói: “Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi, chẳng hạn như tôi, đã sớm thay đổi đến mức chính mình cũng không nhận ra nữa rồi.”

Lưu Gia Hoành thở dài một tiếng: “Người khác thì tôi không dám bảo đảm, chứ cái loại như cậu và tôi, dù cho tính cách, tính khí, sở thích hay thậm chí là gu thẩm mỹ, khẩu vị có thay đổi đi chăng nữa, thì cái tâm trừ gian diệt ác, trấn áp tội phạm sẽ không bao giờ đổi thay, giữ gìn bình yên cho bách tính, bảo vệ nhân dân là tín ngưỡng cả đời càng không thể lung lay.”

Trình Dục Huy nhìn anh ta: “Cậu học được cách hô khẩu hiệu từ hồi nào vậy? Nói một tràng không thèm thở luôn.”

“Họp hành với làm báo cáo nhiều quá nên thành ra vậy đó.” Lưu Gia Hoành nhe răng cười, “Nói giỡn thì nói giỡn, chứ mấy lời này là xuất phát từ tận đáy lòng đó.” Anh ta lại bảo: “Nói thiệt tình, tôi cứ suy đoán mãi xem người liên lạc rốt cuộc là ai! Lần trước đi chơi mật thất tốn thoại, càng nghĩ càng thấy kỳ quặc, cậu đâu phải cái kiểu tính cách tự dưng lại đi chơi trò chơi của giới trẻ này. Đã vậy còn vô tình hay hữu ý có màn tiếp xúc thân mật với bọn Tần Bắc, nếu không phải trùng hợp thì chắc chắn là có sắp xếp! Tính toán thời gian một chút, ngày hôm đó cậu có ý định tiếp cận bắt liên lạc với người trung gian đúng không!”

Anh ta chăm chú nhìn không chớp mắt vào biểu cảm của Trình Dục Huy, nhưng khả năng phản trinh sát của người anh em này quá mạnh, điềm tĩnh đến mức không nhìn ra một chút manh mối nào, thế là anh ta lại tiếp tục đoán mò: “Thẩm Phượng với Lâm Mai là do tôi dẫn tới, hai người phụ nữ này loại trừ đầu tiên. Tần Bắc, Tiêu Long, Ngu Kiều, còn có ai nữa ta, cậu pha chế rượu Tony ở quán L8, cô phục vụ tên gì quên mất tiêu rồi, Ngô Vân hả? Hai người này trực giác cho thấy không phải. Tần Bắc loại trừ, vậy chỉ còn lại Tiêu Long và Ngu Kiều thôi! Cậu với Ngu Kiều mờ mờ ám ám với nhau, không lẽ là cô ta hả?”

Trình Dục Huy dán mắt vào ánh đèn đỏ ở ngã tư phía trước: “Cậu thấy em ấy giống không?”

“Không giống.” Lưu Gia Hoành lắc đầu, “Tuy nói nhìn người không thể nhìn mặt, nhưng với kinh nghiệm hình sự nhiều năm cùng năng lực quan sát nhạy bén của tôi, lại từng tiếp xúc qua với nữ cảnh sát chìm, cái cảm giác thần giao cách cảm đó tôi hoàn toàn không tìm thấy trên người cô ấy.”

Trình Dục Huy nghe vậy không nhịn được bật cười.

“Cậu đừng có cười, tôi nói nghiêm túc đó!” Lưu Gia Hoành bảo, “Tôi thấy Ngu Kiều đúng là người như tên, yểu điệu yếu ớt, người ngợm không có mấy lạng thịt, làm sao mà bắt nạt đấm đá, chạy nhảy vồ quăng để đấu tranh với bọn tội phạm hung hãn cực kỳ tàn ác cho nổi!”

Trình Dục Huy im lặng một chốc, khóe môi khẽ cong lên: “Chân của em ấy thực ra khá là có lực đó.”

Lưu Gia Hoành trợn tròn mắt lườm anh, cái biểu cảm gì đây không biết… Bỗng nhiên anh ta tỏ vẻ không tài nào tin nổi: “Trình Dục Huy, tôi đang nói chuyện chính sự với cậu, cậu lại nói chuyện bậy bạ với tôi đó hả?!”

“Tôi không có.” Đèn đỏ phía trước tắt, đèn xanh bật sáng, dòng xe cộ thênh thang như một dải ngân hà rực rỡ.

“Cậu còn nhớ vụ án buôn lậu ma túy Khải Thái ở Quảng Châu không? Cô nữ cảnh sát chìm đó đúng là cừ thật! Lúc khen thưởng tuy chỉ là cái bóng lưng nhưng vóc dáng hộ pháp đó mới đúng chuẩn chứ.”

“Cảnh sát chìm sợ bị lộ thân phận nên thông thường không lộ mặt trước người khác, cái bóng lưng đó cũng có thể là giả thôi!”

“Ý cậu là sao?” Lưu Gia Hoành hỏi: “Ngu Kiều chính là người liên lạc?”

“Tôi đâu có nói, là cậu tự đoán đó chứ!” Trình Dục Huy bảo: “Sao cậu không đoán là Tiêu Long đi!” Trong lòng anh bỗng dưng khẽ xao động, giống như có một ngọn gió vén bức màn lụa mỏng trước mắt lên, còn chưa kịp nhìn thấy cảnh tượng thực sự thì đã bị che khuất mất rồi.

“Tiêu Long.” Lưu Gia Hoành lẩm bẩm cái tên này vài lượt trong miệng, đôi chân mày rậm nhíu chặt lại nói: “Cái thằng nhóc này tôi có giao thiệp với nó mấy năm nay, chỉ tính riêng số lần tôi đích thân còng đầu anh ta cũng đã đếm hết một bàn tay rồi, cờ bạc trai gái hút chích không cái gì là không dính vào, làm càn quá mức chịu nổi. Tôi thấy không giống đâu!” Anh ta càng đoán càng nhức đầu, dứt khoát không thèm nói nữa, một lát sau sực nhớ ra điều gì liền bảo: “Cuối tuần này qua nhà tôi ăn thịt nướng nha.”

“Giờ là lúc nào rồi mà còn có cái tâm trí đó nữa.” Trình Dục Huy một mực từ chối: “Đợi chiến dịch kết thúc rồi tính!”

Lưu Gia Hoành nghĩ bụng quả nhiên là một bác sĩ pháp y, căn bản không hiểu nổi một chiến dịch vây bắt như thế này khó khăn đến mức nào. Theo kinh nghiệm của anh ta mà nhìn nhận thì còn khướt, mọi chuyện còn chưa có chút manh mối nào đâu.

Nhưng lần này anh ta đã đoán sai rồi, chưa đầy một tuần lễ sau, bên phía Mẫn Ngang đã gọi điện thoại cho Trương Thành Sinh, hẹn gặp mặt để bàn bạc chi tiết.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 89