Chương 68: Minh Sinh Nghê Dặc

*

Giản Nhu đã nhiều năm không gặp chị dâu cả. Những năm này chị ấy bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, chẳng có mấy nếp nhăn, làn da cũng không hề sạm đi, nhưng mày mắt vẫn có thể nhìn ra vẻ mệt mỏi.

Giản Nhu nhớ lại, hồi mới kết hôn, anh cả bày tiệc, cô lần đầu tiên nhìn thấy chị ấy trong bữa tiệc khoảng hai mươi con người.

Mục đích của bữa cơm đó chính là để giới thiệu Giản Nhu cho những người thân thích này quen biết. Họ hàng nhà Trần Kính Chương ai nấy đều khéo léo phóng khoáng, tính cách hồ hởi, trong lời nói toàn là tình phân và sự thân thiết từ thuở nhỏ. Bữa cơm đó vừa mới bắt đầu, những người này liền nhìn ra khả năng giao tiếp của cô gái này rất bình thường, cũng không mấy biết đón lời, thế là những chủ đề liên quan đến hai người đều được khéo léo dẫn dắt sang người Trần Kính Chương.

Giản Nhu chật vật ghi nhớ những mối quan hệ họ hàng đó, lúc kết thúc liền khách khí chào tạm biệt từng người một. Chị dâu cả khi đó đang chuẩn bị mang thai, cũng giống cô đều không uống rượu, trước lúc đi liền hạ kính cửa sổ xuống ngắm nghía Giản Nhu, rồi giống như bề trên trong nhà, giọng điệu vừa trách móc lại vừa hiền hòa nói: “Gầy quá rồi, sau này phải ăn nhiều vào nhé.”

Giản Nhu bẩm sinh tính cách vốn đơn thuần, tính cách ít tâm cơ, ngày trước được lãnh đạo quan tâm khích lệ hai câu thì ngày hôm sau làm việc sẽ càng thêm hăng hái. Tính cách này không thể nói là tuyệt đối không tốt, cơ hội và bất hạnh đều ẩn chứa trong đó. Cô tuy không đi theo con đường hoạn lộ, nhưng cũng chẳng xảy ra chuyện gì, thế cũng gọi là may mắn.

Giản Nhu nghe xong câu quan tâm ấy, ánh mắt cười rạng rỡ, rất ngoan ngoãn vâng lời. Kể từ đó, cô liền có ấn tượng cực tốt về chị dâu cả.

Về đến nhà cô hỏi Trần Kính Chương tên của những người họ hàng kia. Thế hệ của Trần Kính Chương có ba người, người anh thứ hai đã di cư ra nước ngoài rồi. Trong số những người cùng trang lứa, người có huyết thống gần gũi nhất với anh chính là anh cả, Chương Minh Sinh lớn hơn Trần Kính Chương một tuổi rưỡi.

Tên của chị dâu cả nghe rất có khí phách, gọi là Nghê Dặc.

Tổ tiên nhà Nghê Dặc công huân trác việt, bố chị ấy là con một, ông nội và Chương Sĩ Cung là chiến hữu, ngoài ba mươi tuổi đã hy sinh, bà nội là bậc nữ trung hào kiệt, cả đời làm công tác phụ nữ. Chị ấy và Chương Minh Sinh giống kiểu hứa hôn từ trong bụng mẹ hơn, may mà cả hai đều không kháng cự, nghe đâu chỉ mới gặp mặt vài lần đã đính hôn.

Giản Nhu kể từ lúc lên lầu đã thầm nghĩ, anh cả lúc nào cũng mang dáng vẻ của một bậc quân tử khiêm nhường, rốt cuộc là đã “quá trớn” bằng cách nào.

Chương Minh Sinh bước ra khỏi bếp, mang bộ dạng một người chồng hiền thục tự tay xuống bếp nấu nướng, ung dung chào hỏi bọn họ, cười bảo: “Đến rồi à.” Giản Nhu cũng cười hớn hở đáp lại anh ta. Trần Kính Chương nhìn thấy chiếc tạp dề trên người Chương Minh Sinh, liền trêu chọc: “Lâu rồi không được ăn cơm anh cả nấu.”

Chương Minh Sinh phối hợp với anh, vờ trách: “Đến cả giấm của Giản Nhu mà chú cũng ghen à.” Trần Kính Chương phóng khoáng nở nụ cười.

Ở phòng khách tầng một, có một khu vực lớn được vây lại một cách đầy đập vào mắt, hàng rào thấp lè tè, hoa hoa xanh xanh, chẳng mấy ăn nhập với phong cách trang trí châu Âu lộng lẫy. Nơi bị vây lại toàn là những mô hình Lego lắp ráp thành cảnh đường phố, phi thuyền, và đủ loại mô hình động vật.

Chị dâu cả gọi đứa trẻ lại để chào hỏi, Giản Nhu vẫn luôn nhớ tên ở nhà của đứa bé là Lạc Lạc. Lạc Lạc có một cái tên khai sinh nghe rất vang và mang hơi hướng hoài cổ, do ông ngoại của Trần Kính Chương đặt cho, gọi là Chương Tĩnh Trung.

Có một người bảo mẫu chuyên trách chăm sóc Lạc Lạc, thằng bé tay nắm chặt một cây bút, nghe gọi liền lon ton chạy tới, đôi con ngươi trong veo tò mò nhìn Giản Nhu, ngập ngừng cất tiếng gọi: “Thím út.” Lúc cô rời khỏi Bắc Kinh, thằng bé còn quá nhỏ.

Giản Nhu thay dép đi trong nhà, khuỵu gối, cúi người xuống, giọng nói ngọt ngào: “Chào cháu nha.”

Trần Kính Chương nhìn nhìn người đang cúi thấp người xuống kia, rồi giơ tay hướng về phía nhóc tì đang mặc bộ đồ ngủ in hình Đội trưởng Mỹ, lớn tiếng bảo: “Lại đây, để chú út bế cái nào.”

Nghê Dặc nói một tràng giọng Bắc Kinh: “Lên tiểu học rồi còn bế bồng gì nữa.” Nào ngờ thằng bé bước tới, chẳng hề bận tâm đến hơi lạnh chưa tan hết trên người Trần Kính Chương, hoàn toàn không có vẻ khép nép của một cậu nhóc, dang đôi tay nhỏ bé ra ôm chầm lấy Trần Kính Chương.

Trần Kính Chương đưa tay xoa đầu thằng bé, Lạc Lạc ngước mắt lên trong lòng anh, đôi con ngươi sáng lấp lánh thoáng nụ cười tinh quái: “Chú út, giúp cháu làm bài tập đi.”

Nghê Dặc có phần đau đầu, cười bảo: “Mấy ngày nay nó hận không thể bắt cả nhà viết bài tập hộ.”

Trần Kính Chương phì cười, nhéo nhéo má đứa nhỏ: “Bé tí thế này đã biết đoàn kết quần chúng rồi cơ à.” Giọng điệu cứ như vớ được bảo bối.

Giản Nhu thầm nghĩ đừng có dạy hư trẻ con, liếc thấy cái bộ dạng vô tư vô lo kia của Trần Kính Chương, cô cũng không nhịn được mà bật cười theo.

Nghê Dặc bảo bảo mẫu vào bếp phụ giúp Chương Minh Sinh, còn mình thì bưng đĩa hoa quả đặt lên bàn trà. Nhiệm vụ gian khổ là hoàn thành bài tập rốt cuộc cũng bị gác lại, Trần Kính Chương bị Lạc Lạc kéo lại ngồi xuống phía mép ghế sofa, đôi tay nhỏ nhắn chìa ra một xấp bản vẽ, giao chiếc siêu xe cho Trần Kính Chương lắp ráp.

Nghê Dặc đứng một bên hỏi han Giản Nhu về chuyện đi du học, lấy cho cô một miếng bánh ngọt đã cắt sẵn, vừa nghe vừa mỉm cười hoài niệm: “Bao nhiêu năm trước hồi còn học bên Anh, chị còn chăm chỉ hơn cả hồi ở trong nước.”

Giản Nhu tán đồng, phong cách giảng dạy trong và ngoài nước quả thực có chút khác biệt. Nghê Dặc thuận miệng hỏi luôn: “Về nước rồi em có dự định gì chưa?”

“Dạ em cũng chưa rõ nữa ạ.” Cô suy xét rồi đáp.

Nghê Dặc trước sau vẫn giữ nét cười như gió xuân, ân cần bảo: “Cứ suy nghĩ kỹ càng đi em, em vẫn còn trẻ mà.” Chị ấy lớn hơn Giản Nhu năm tuổi, cùng tuổi với Trần Kính Chương.

Trần Kính Chương lắp ráp được vài miếng đã đâm chán, bèn mò qua chỗ Giản Nhu và chị dâu, tự nhiên như ở nhà nhặt lấy một quả nho, nghiêng người ngồi xuống cạnh Giản Nhu, tùy miệng bảo: “Anh cả đang bận bịu cái gì thế không biết? Cứ bảo người ta làm đại vài món là được rồi mà.”

Giản Nhu đặt miếng bánh xuống, phụ họa một câu: “Đúng vậy ạ, không thể để anh cả tự mình bận rộn như thế được.”

“Hiến khi hôm nay anh ấy có hứng thú, hai đứa mặc kệ đi.” Giọng điệu nói chuyện của Nghê Dặc lúc nào cũng mang sự mạnh mẽ đầy dịu dàng. Trần Kính Chương ngoài miệng khách sáo vài câu, rồi đứng dậy kéo Giản Nhu đi về phía nhà bếp. Cô cất bước đi theo anh rồi đứng khựng lại, ngó nhìn không gian được ngăn cách bởi một tấm bình phong, bất giác thầm cảm thán trong lòng: Sao cái nhà bếp này lại to đến mức này cơ chứ, rõ ràng là đạt tiêu chuẩn để mở một nhà hàng cao cấp rồi, diện tích suýt soát bằng cả một phòng khách ở nhà cô.

Trần Kính Chương đứng ở cửa bếp gọi Chương Minh Sinh, cười bảo: “Anh cả ra ngoài chuyện trò với chúng em đi, chứ không chúng em ngồi chẳng yên lòng đâu.” Chương Minh Sinh ậm ừ đáp lời, vừa vặn lúc anh ta làm xong phần nước sốt cho món ăn, bèn bàn giao phần việc còn lại cho bảo mẫu rồi bước ra ngoài tán gẫu cùng họ.

Giản Nhu vốn luôn ngỡ cuộc hôn nhân của họ rất đỗi hạnh phúc, vừa rồi Trần Kính Chương ở dưới lầu có nhắc nhở cô một câu, thế nhưng suốt mấy tiếng đồng hồ này, Chương Minh Sinh và Nghê Dặc hoàn toàn ở trong trạng thái vợ chồng già tâm đầu ý hợp, cầm sắt hòa minh, chẳng hề nhìn ra bất kỳ manh mối nào của việc rạn nứt tình cảm.

Đây là lần đầu tiên cô thấy Chương Minh Sinh bàn chuyện công việc trong một bữa tiệc kiểu này. Chương Minh Sinh rất có phong thái của người làm anh, lời nói ra lúc nào cũng mang vẻ vững vàng khoáng đạt. Trong bữa tiệc, anh ta kính Trần Kính Chương một ly rượu, bảo: “Em trai anh có năng lực, sau này còn phải chiếu cố ông anh này nhiều đấy nhé.” Giọng điệu chẳng rõ là khách sáo hay là lời thật lòng. Giản Nhu nghĩ đến cái bộ dạng lười biếng nhếch nhác thường ngày của Trần Kính Chương, bèn quay mặt sang nhìn anh một cái.

Trần Kính Chương tùy ý bật cười một tiếng, cụng ly rồi uống cạn, ánh mắt dừng lại trên người nhóc tì thấp hơn một khoảng lớn ở bên cạnh: “Người có tiền đồ nhất nhà mình đang ở đây cơ mà, đúng không nào?”

Chương Minh Sinh nhìn con trai mình, khóe môi ngập tràn nét cười sảng khoái, ánh mắt Nghê Dặc lấp lánh tia sáng của người mẹ hiền, cười bảo nó thì mới tí tuổi đầu. Làm cha làm mẹ, dù thừa biết là lời khách sáo nhưng nghe bao nhiêu cũng không thấy chán.

Đứa nhỏ ăn xong trước, đằng nào bọn họ cũng uống rượu nên cứ thả cho thằng bé ra ngoài chơi. Chẳng được bao lâu, Lạc Lạc lại chạy tót vào, lòng bàn tay nâng chiếc xe ô tô mini vừa lắp ráp xong, lanh lảnh cất tiếng hô: “Bán đấu giá đây!”

Đứa nhỏ này thật tinh ranh, còn biết hướng về phía Trần Kính Chương và Giản Nhu mà rao bán.

Nghê Dặc không nuông chiều con cái, trêu chọc một câu: “Chương Tĩnh Trung, đồ vật đã được niêm yết giá rõ ràng mà con cũng đem đi đấu giá được à?”

Đôi bàn tay nhỏ nhắn chẳng mảy my lay động, mạch suy nghĩ vô cùng rõ ràng: “Trong này có cả tiền công sức của con nữa ạ.”

Chương Minh Sinh nhìn bảo mẫu, lên tiếng bảo: “Dắt nó ra chỗ khác chơi đi.”

Bảo mẫu vừa định dỗ dành đứa nhỏ, Trần Kính Chương đã ngửa người ra sau, tựa vào lưng ghế, thong thả trêu đứa bé: “Cháu đi mà hỏi thím út của cháu ấy, thím ra giá bao nhiêu thì chú trả bấy nhiêu.”

Giản Nhu nhíu mày, quay đầu lườm anh một cái, rõ ràng là chưa uống nhiều đến mức say xỉn mà.

Chương Minh Sinh và Nghê Dặc âm thầm quan sát phía đối diện, Trần Kính Chương trông như thể chẳng hay biết gì, chỉ mỉm cười nhìn đứa nhỏ và người bên cạnh. Giản Nhu uống chút rượu vang đỏ, trên mặt vốn đã ửng hồng ấm áp, lúc này cõi lòng lại càng thêm sốt ruột bực dọc, thầm mắng mỏ Trần Kính Chương, cứ hễ uống tí rượu vào là lại lộ ra cái bản tính nghịch ngợm quấy phá.

Đứa nhỏ chẳng hiểu cua nheo gì, thực sự dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Giản Nhu gặng hỏi: “Thím út ơi thím có mua không ạ? Thím ra giá bao nhiêu?”

Giản Nhu bị thằng bé nhìn đến mức khó xử trong lòng, ra giá cao cũng không được mà thấp quá cũng không xong, lời nói ngây ngô của trẻ con đôi lúc cũng khiến người ta phải ngượng ngùng. Trần Kính Chương cảm thấy cô trông cứ như sắp khóc đến nơi, chẳng chịu nổi một chút trêu chọc hay làm khó nào.

Anh vừa định thu liễm cái tính nết lại thì đã nghe thấy giọng nói của người bên cạnh ấm áp tựa như những ngày tháng Tư, cô nhoẻn miệng cười duyên dáng, dịu dàng ra giá: “Một đồng đi cháu.”

Nhóc Lạc Lạc mặt mũi méo xệch đi, thốt lên một tiếng thất vọng: “Á!”

Cả căn phòng ai nấy đều bật cười, Trần Kính Chương đắc ý cười vang vài tiếng, về sau lời anh nói cũng nhiều hơn đôi chút, không còn giống như lúc trước phần lớn chỉ là phụ họa đáp lời Chương Minh Sinh nữa.

Sau khi dùng xong bữa tối trong bầu không khí nói cười vui vẻ, Trần Kính Chương gọi tài xế qua đón. Trước lúc rời đi, tài xế đi lên lầu gửi một cái bao lì xì, bên trong có một vạn tệ.

Trần Kính Chương gọi với đứa cháu trai đang chổng mông khổ sở làm bài tập trên ghế sofa, xoa xoa đầu thằng bé, đặt chiếc bao lì xì vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của nó, gửi gắm lời chúc trong bộ dạng nửa tỉnh nửa say: “Chăm chỉ học hành nhé, đóa hoa nhỏ của Tổ quốc.”

Giản Nhu đứng một bên đã mặc xong quần áo nhìn sang, cái bộ dạng kia của Trần Kính Chương trông đúng thật giống một ông cụ non.

Nhóc Lạc Lạc chẳng ngờ bản thân lại thực sự được nhận tiền. Tiền mừng tuổi mỗi năm của thằng bé động một tí là mười mấy vạn, nhưng chưa bao giờ nhận được một cái bao lì xì tùy hứng như thế này cả, ánh mắt nhỏ bé nhất thời có phần chấn động, cất giọng non nớt bảo: “Cháu cảm ơn chú út ạ.”

Về sau anh cả và chị dâu tiễn họ xuống lầu, cho đến tận khi bước ra khỏi thang máy vẫn rộn rã tiếng cười nói. Giản Nhu phát hiện ra người tài xế thế mà lại có thể lái xe vào tận bên trong, cứ đứng ở dưới lầu đợi sẵn từ bao giờ.

Cô biết rõ Trần Kính Chương không hề say, trước cửa có vài bậc thềm, cô cũng chẳng buồn dìu anh, hai người nói lời tạm biệt với anh chị rồi bước lên xe.

Trong xe đã được bật hệ thống sưởi ấm áp, Giản Nhu lẩm bẩm cằn nhằn: “Anh còn dám bảo thói quen ăn uống của người Đông Bắc chúng em không tốt, trong khi lần nào anh cũng nốc một đống rượu như thế.” Trần Kính Chương mỉm cười nhạt nhòa.

Tài xế vẫn là người cũ, Giản Nhu nói năng vẫn rất cẩn trọng: “Anh cả với chị dâu trông tình cảm tốt ghê anh nhỉ.”

Trần Kính Chương uống rượu không đỏ mặt, đáy mắt một mảnh thanh minh tỉnh táo. Sau khi lên xe, tầm mắt anh liền khóa chặt trên người cô. Anh không đáp lời, bỗng dưng giơ tay qua, hai ngón tay bóp lấy chiếc khóa kéo bằng bạc. Chiếc khóa kéo của áo phao vốn được kéo lên tận cùng liền được anh mượt mà kéo xuống dưới hõm cổ cô một chút, để lộ ra chiếc áo len màu trắng mềm mại.

Giản Nhu rụt người sát vào góc bên cạnh: “Anh làm gì thế?”

“Sơ em bị bí thôi.”

Giản Nhu có chút cạn lời.

Trần Kính Chương yên phận lui về phía bên mình, sực nhớ ra vẫn phải trả lời câu hỏi của cô, khóe môi ngậm một vệt cười bảo: “Anh cả còn có một đứa con gái nữa, năm nay hai tuổi.”

Tài xế cứ việc giả điếc mà lái xe, Giản Nhu kinh ngạc nhìn sang Trần Kính Chương, chẳng thèm nghĩ ngợi gì mà buột miệng hỏi luôn: “Thế sao chị dâu cả không ly hôn đi?”

Trần Kính Chương cảm thấy bản thân sắp sửa miễn dịch với hai chữ này đến nơi rồi, cũng chẳng buồn giáo huấn cô, giọng điệu bình thản: “Ly hôn mà giải quyết được vấn đề chắc? Bao nhiêu việc đằng nhà chị ấy đều do một tay Chương Minh Sinh đứng ra lo liệu đấy.”

Bạn cũng có thể thích...

Gửi phản hồi