Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 14

Chương 14: Nhờ phúc của em

*

Giản Nhu hỏi câu này không còn nhỏ nhẹ như trước nữa, cô dùng âm lượng bình thường, cộng thêm sắc mặt cũng có vẻ không đúng, hai cặp đôi phía đối diện đều nhìn về phía này.

Giản Nhu cứ thế nhìn thẳng vào Trần Kính Chương như thể xung quanh không có ai.

Đăng bởi Để lại phản hồi

THI HÀNH – CHƯƠNG 8

Đăng bởi Để lại phản hồi

THI HÀNH – CHƯƠNG 9

Chương 9: Vết thương khó lành

Đăng bởi Để lại phản hồi

THI HÀNH – CHƯƠNG 10

Chương 10: Vụ án cưỡng chế thi hành án của Tần San

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

THI HÀNH – CHƯƠNG 11

Đăng bởi Để lại phản hồi

THI HÀNH – CHƯƠNG 12

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 29

Chương 29: Tin dữ

*

“Phùng Vu, Phùng Vu!”

Thầy Đậu chẳng màng trên sân khấu đang thi đấu, lớn tiếng quát to, thu hút không ít ánh nhìn của đám học sinh, lập tức có giáo viên khác đi tới can ngăn.

Tống Mỹ San vừa hát xong cũng nghe thấy, bèn ló đầu ra ngó. Người dẫn chương trình đến thu lại micro, cô liền xoay người đi vào hậu trường.

“Thầy Đậu điên rồi.” Trần Đậu Đậu và Tiền Khải thốt lên cảm thán.

Phùng Vu đứng dậy bước ra khỏi hội trường. Ngoài hành lang, thấy một bên ống quần của thầy lấm lem bùn đất, ướt nhẹp ra, rõ là cú ngã ban nãy không hề nhẹ. Anh mỉm cười hỏi: “Bộ thầy bị hành viêm khớp nữa hả?” Rồi anh hỏi tiếp: “Kiếm em có chuyện gì tốt lành vậy?”

Thầy Đậu nhíu chặt đôi mày: “Phùng Vu, Phùng Vu.” Cuối cùng thầy vẫn không thốt nên lời, chỉ nói: “Đợi Tống Mỹ San một chút, thầy trò ta cùng đi.”

Diệp Thành Tân sáp lại gần, vừa vặn nghe thấy, tay thọc túi quần hỏi: “Đi? Phùng Vu không thi nữa hả? Tới lượt cậu ta ngay bây giờ này!”

Phùng Vu khoác vai thầy Đậu, tháo kính râm xuống, cười nói: “Thầy đã chọn bài Mất Hết Tất Cả cho em, dù gì cũng phải để em hát xong rồi mới đi chứ.”

“Mẹ nó chứ, sao thầy lại chọn cái bài này cơ chứ!” Thầy Đậu giật lấy cặp kính râm đeo vào, tay thầy run bần bật không ngừng. Diệp Thành Tân nhìn thấy rõ mồn một, gạn hỏi: “Ban nãy té một cái, bộ thầy chạm thương dây thần kinh rồi hả?”

Thầy Đậu vừa định chửi thề một tiếng thì thấy cô Mai dắt Tống Mỹ San đi tới. Cô Mai ra rả: “Chuyện tình hình sao vậy hả? Hớt ha hớt hải đòi người ta cho bằng được.”

“Cô khỏi bận tâm.” Thầy cằn nhằn cộc lốc, một tay kéo Phùng Vu, một tay dắt Tống Mỹ San bước thẳng ra màn mưa.

“Dắt học sinh lớp tôi đi đâu vậy? Tôi phải chịu trách nhiệm đó nha.” Cô Mai đuổi theo hỏi, nhưng mưa lớn quá, cô đành lui lại hành lang hét lớn: “Ơ không mang theo chiếc ô nào hết hả?”

Chẳng có ai thèm đáp lời, bóng lưng ba người nhạt nhòa dần trong màn sương mưa mịt mù, rồi khuất dạng sau góc cua của tòa nhà. Cô không ôm hy vọng gì, quay sang hỏi Diệp Thành Tân: “Em biết có chuyện gì xảy ra không?”

Anh nhún nhún vai.

Một chiếc xe hơi chạy tới, dừng bánh trước mặt họ, thầy Đậu chỉ buông hai chữ ngắn gọn: “Lên xe” rồi ngồi vào ghế phó lái bên cạnh tài xế.

Phùng Vu mở cửa sau, Tống Mỹ San ngồi vào phía trong trước, anh bước lên sau rồi đóng cửa lại. Nghe thấy thầy Đậu bảo tài xế đến “Bệnh viện Trung Sơn”, anh không hiểu mà hỏi: “Sao lại đi bệnh viện?”

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHOẢNG TRỐNG – CHƯƠNG 53

Chương 53: Sự thật

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 106

Chương 106: Ánh hừng đông

*

Đăng bởi 3 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 57