SỤP ĐỔ Chương 58: Tai nạn – Tai nạn bất ngờ, lệch nhịp * Mùa thu năm 2015, Bắc Kinh rụng lớp lá vàng đầu …
Cô Nương Đừng Khóc
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 57
Chương 57: Trôi đi, tựa khói sương * Ngày 4 tháng 2 năm 2015, Mâu Văn mở mắt, rơi vào một sự trống rỗng mơ …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 56
Chương 56: Nghi ngờ, vững tin * Mâu Văn nhìn thấy xe của Tạ Sùng bèn vẫy tay với anh. Nhưng Tạ Sùng cứ như …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 55
Chương 55: Kín đáo, quyến rũ * Tạ Sùng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Đừng chỉ kính mỗi anh Tạ của …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 54
Chương 54: Vị kỷ – Thực dụng, thầm kín * Mâu Văn dùng dằng trong phòng tắm, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 53
Chương 53: Thuần hóa, dối trá * Những ngày Mâu Văn không có ở nhà, chiếc đồng hồ dường như đã hỏng. Tạ Sùng nhìn …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 52
Chương 52: Nguội lạnh, nhạt nhòa * Tạ Sùng đợi một lát trên ghế sofa, bóng hoàng hôn đã khuất sau những tòa nhà cao …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 51
Chương 51: Nắng ráo, u ám * Một ngày tháng Chín, Chu Hàn Bách nói muốn giới thiệu cho Mâu Văn một người khách hàng. …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 50
Chương 50: Vết nhàu – Hoài nghi, chừng mực * Mâu Văn không nhìn vào chiếc két sắt đó nữa. Trong lòng cô biết rõ …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 49
Chương 49: Hư vô, nhỏ bé * “Mâu Văn, anh nói với em chuyện này.” “Chuyện gì vậy anh?” Mâu Văn theo bản năng nhìn Tạ …
