Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 47 – PHẦN 4

Chương 47: Nỗi bi thương ly loạn (4)

*

Lư Hội kiệt sức, thở hồng hộc lăn vào góc giường. Hơi thở còn chưa kịp bình ổn, từ phía sau đã vươn đến một bàn tay lớn với những ngón tay thon dài, siết lấy vòng eo của cô rồi kéo tuột người trở lại.

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 46 – PHẦN 4

Chương 46: Nỗi bi thương ly loạn (3)

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 45 – PHẦN 4

Chương 45: Nỗi bi thương ly loạn (2)

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 44 – PHẦN 4

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 43 – PHẦN 4

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 42 – PHẦN 4

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 41 – PHẦN 4

Chương 41: Chân tướng (Hạ)

*

Thần Đô ngoài thành về phía đông có một dải sườn núi xanh um tươi tốt, thế núi uốn lượn như rồng nằm phục, các thầy phong thủy gọi là “Tiềm Long Để”, cho là điềm đại cát. Chử Thừa Cẩn thấy vậy vô cùng vui mừng bèn điều binh xua đuổi hơn trăm hộ dân nghèo như cỏ rác, tốn mấy năm xây dựng nơi đây thành một tòa đại trạch kéo dài mấy trăm dặm, đình đài lầu các, suối chảy hồ nước, địa bảo đồn lũy, thứ gì cũng không thiếu.

Sau khi hoàn công, Chử Thừa Cẩn nuôi dưỡng mấy trăm giáp sĩ và nô tỳ tại đây, thường xuyên dẫn theo một đám bè đảng đến đây yến tiệc hoang đường. Chỉ tiếc, ông ta chưa kịp hưởng lạc được bao lâu thì Bùi Thứ Chi đã mãn tang hồi triều, từ đó về sau, Chử Thừa Cẩn chưa từng có một ngày yên ổn.

“Không ngờ họ Chử cũng tin mấy thứ này.” Đàm Tử Liệt nhìn những tòa viện nối nhau như ruộng dọc bờ ngang trước mắt, xa hoa tráng lệ, so với cung điện cũng chẳng kém là bao, “Công tử, nơi này là chỗ cuối cùng rồi chứ?”

Bùi Thứ Chi ngồi ngay ngắn trong lương đình: “Kiểm kê xong chỗ này, chúng ta trở về.” Nghĩ một chút, chàng lại hỏi: “Hai huynh đệ Chử Khánh Ân hộ linh hồi hương, hiện giờ đã đi đến đâu rồi?”

Đàm Tử Liệt nhớ lại: “Chắc sắp tới Tịnh Châu rồi, hay để Thiết Lặc đi tra lại một chuyến?”

Bùi Thứ Chi: “Không cần vội, đợi tới Tịnh Châu rồi động thủ sẽ thỏa đáng hơn.”

Trên mặt đất vết máu còn chưa khô, dấu tích giao tranh vẫn còn, từng đội binh lính áp giải một đám gia đinh Chử thị mặt mày thảm hại ra ngoài. Không xa có ánh lửa le lói, bốc lên vài làn khói đen hấp hối.

Chử Thừa Cẩn tuy đã chết, nhưng con rết trăm chân chết cũng không ngã xuống. Khi Bùi Thứ Chi cầm dụ chỉ vương lệnh đến kiểm tra, hộ vệ gia đinh trong trang viên lại bất ngờ nổi dậy phản kháng, thấy tình thế không ổn liền lập tức phóng hỏa đốt kho.

“Thiếu tướng, đã tìm được danh sách và sổ sách.” Một viên tướng hai tay dâng lên bốn năm cuốn quyển sách.

Bùi Thứ Chi nhíu mày: “Sao lại cháy thành ra thế này?”

Viên tướng kia mặt đầy xấu hổ: “Quả thực không kịp cứu vãn.”

Bùi Thứ Chi nhận lấy, bày từng quyển ra trên bàn. Tổng cộng năm quyển, hai quyển cháy xém một nửa, ba quyển khi chữa cháy bị dội nước, giấy ướt nhòe khó mà nhận ra chữ viết. Chàng đang định xem kỹ thì có người đến bẩm báo, chính là Thiết Lặc, giả làm thị vệ Bùi phủ, theo quan binh cùng kiểm tra trang viên Chử thị.

Thiết Lặc cúi đầu nói: “Bẩm Thiếu tướng, trong đám tạp dịch của trang viên tìm được hai người, có lẽ Thiếu tướng muốn gặp.”

“Người nào.” Bùi Thứ Chi lót đầu ngón tay bằng một chiếc khăn trắng tinh, cẩn thận lật giở sổ sách.

“Một là thuyền nương ở bến Đặng Châu mười sáu năm trước, một là tử sĩ của phủ Khánh Bình công chúa.”

Bùi Thứ Chi khựng lại, khép sổ rồi đứng dậy.

Năm đầu niên hiệu Phượng Lâm, đại án liên tiếp, từng đợt thân tộc họ Lệ bị áp giải ra pháp trường như súc vật mà tàn sát. Nhưng ngay giữa cơn mưa máu gió tanh ấy, vụ cướp đoạt mẹ con Thanh Hòa quận quân vẫn đặc biệt gây chấn động.

Ban ngày ban mặt, ngay dưới chân thiên tử, phủ Ngụy Quốc phu nhân canh phòng nghiêm ngặt lại bị một đám tử sĩ giả dạng thương lái phố chợ xông vào, cướp đi Thanh Hòa quận quân đang điên điên dại dại cùng đứa bé còn trong tã lót.

Khi đó đang là lúc Nữ Hoàng và Ngụy Quốc phu nhân đắc ý nhất, tưởng rằng đại cục đã định, nhiều năm tâm nguyện đã toại, kẻ bại trận không còn khả năng xoay mình, nào ngờ thỏ bị dồn cũng biết cắn, Khánh Bình công chúa vốn xưa nay không tranh không đoạt, cùng Đông Lai Quận công trong ngoài liên thủ, trước sai một nhóm giả làm dư đảng Tào vương đi cướp pháp trường, dụ Chử Thừa Cẩn đi cầu viện Ngụy Quốc phu nhân, điều hổ ly sơn; sau đó lại lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà đánh thẳng vào phủ Ngụy Quốc phu nhân.

Sau khi sự việc xảy ra, Ngụy Quốc phu nhân lập tức dẫn theo đại đội kỵ binh mật cùng thân tín truy đuổi gấp, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc, Thanh Hòa quận quân chết trên đường truy kích, còn đứa bé thì chết đuối trong dòng nước ở bến Đặng Châu.

Chưa kịp để kẻ thù khấp khởi ăn mừng, chủ mưu đã nhanh chóng sa lưới. Khi Ngụy Quốc phu nhân hỏi Đông Lai quận công và Khánh Bình công chúavì sao làm vậy, có phải phía sau còn mưu đồ gì lớn hay không, hai vị hoàng thân chỉ cười lớn.

Họ nói: chẳng có mưu đồ gì cả, chỉ là tận mắt nhìn thân bằng quyến thuộc bị tàn sát từng người một, không biết ngày nào đến lượt mình, chi bằng liều chết một phen, chí ít cũng để Ngụy Quốc phu nhân nếm thử mùi vị mất đi người thân.

Không ai biết khi ấy Ngụy Quốc phu nhân nghĩ gì, chỉ theo lời ngục tốt có mặt kể lại: “Trên mặt Ngụy Quốc phu nhân không hề gợn sóng, bà sai người lấy dây gai và giấy Tuyên, dùng dây gai siết gãy cổ Khánh Bình công chúa, rồi lấy giấy Tuyên thấm nước phủ từng lớp lên miệng mũi Đông Lai Quận công, khiến ông ta bị ngạt mà chết.”

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 40 – PHẦN 4

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 38 – PHẦN 4

Chương 38: Cái chết của Lương Vương (2)

*

Giờ Dậu ba khắc, đêm đã đen đặc.

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ MƯA – CHƯƠNG 39 – PHẦN 4

Chương 39: Cái chết của Lương Vương (3)

*