Chương 19: Thấu rõ – Sụp đổ, nương tựa * Cái ôm của Mâu Văn nhẹ bẫng tựa hư không, thoảng qua nhanh đến mức ngỡ …
Tạ Sùng
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 19
Chương 19: Thấu rõ – Sụp đổ, nương tựa * Cái ôm của Mâu Văn nhẹ bẫng tựa hư không, thoảng qua nhanh đến mức ngỡ …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 18
Chương 18: Biết được – Sáng trong, chấn động * Mâu Văn không kìm hãm nổi bước chân đang chạy mau. Cô da diết muốn gặp Tạ Sùng, …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 17
Chương 17: Thành thật, dũng mãnh * Gió đêm thổi tung vạt áo Mâu Văn, vờn bay búi tóc bướng bỉnh của cô. Ngay khoảnh khắc …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 16
Chương 16: Xa lánh – Lịch sự, xa cách * Chắc hẳn đã vào lúc đêm khuya, bên ngoài bỗng đổ cơn mưa. Tiếng mưa …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 15
Chương 15: Thực tế, dối trá * Sáng sớm bữa sau, Tạ Sùng đi Cảnh Đức Trấn, lúc tới nơi đã là một giờ chiều. Người …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 13
Chương 13: Tiến gần – Bình thường, hạnh phúc * Tạ Sùng lý lẽ không vững nhưng miệng vẫn cứng, cố tình hung hăng với cô: …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 12
BỌN HỌ Chương 12: Tiến gần – Chân thật, cụ thể * Đầu tháng Tám, Mâu Văn nhận được khoản lương chính thức đầu tiên trong …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 11
Chương 11: Giành trước – Hoài cổ, mới tinh * Mưa vẫn cứ không ngừng đập vào cửa sổ của Mâu Văn, cũng đập vào căn …
SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 10
Chương 10: Dòng nước chảy – Lạnh nhạt, vội vã * Quê nhà của Mâu Văn tên là Nha Khắc Thạch, là một thành phố …
