Chương 53: Thuần hóa, dối trá
*
Những ngày Mâu Văn không có ở nhà, chiếc đồng hồ dường như đã hỏng. Tạ Sùng nhìn thời gian một cái, làm chuyện khác một hồi, nhìn lại lần nữa, mới chỉ trôi qua năm phút.
Tạ Sùng không đến công ty, buổi sáng sau khi thức dậy muốn ăn chút gì đó, theo bản năng liền bước về phía nhà bếp trước tiên.
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của anh. Khi anh bước về phía nhà bếp, có thể nghe thấy những tiếng động lách cách loảng xoảng ở bên trong, lúc thì xen lẫn tiếng dầu chiên xèo xèo, lúc lại hòa cùng tiếng nước sôi sùng sục. Anh đứng ở cửa, sẽ nhìn thấy một gian bếp ấm áp, nghi ngút hơi nước. Mâu Văn đứng ở nơi đó, vừa khẽ ngân nga hát vừa bận rộn.
Cô nói bữa sáng là quan trọng nhất trong ngày. Tại sao bà Cát Vân Thanh lại thức dậy vào lúc ba giờ rưỡi một cách đều đặn bất di bất dịch như vậy? Bởi vì thức dậy lúc ba giờ rưỡi, thì hơn năm giờ mọi người đã có thể ăn được miếng cơm đầu tiên trong ngày rồi.
Con người chỉ khi ăn cơm mới có tinh thần. Con người không thể không ăn cơm. Người ta phải ăn uống tử tế từng bữa ăn, nhất là bữa sáng.
Cô thường hay lẩm bẩm như thế, trên bàn ăn sáng của họ luôn bày đầy “cơm ngon”.
Tạ Sùng luôn vào những lúc này lại mong những ngày tháng có thể kéo dài thêm một chút, dài thêm một chút nữa. Giống như quay về buổi trưa hè thời thơ ấu. Cảm giác đủ đầy ấy chậm rãi lớn dần trong tim anh, con người ta trong môi trường như thế này sẽ trở nên chẳng còn chút ý chí phấn đấu nào, cũng dần mất đi hứng thú với thế giới bên ngoài.
Bây giờ trong bếp không có ai, trong nhà rất quạnh quẽ. Anh không biết nên ăn gì, trong tủ lạnh thì có sủi cảo đông lạnh, bánh bao, hoành thánh, anh đành phải tự mình nấu một ít. Nấu nước sôi anh biết, thả hoành thánh anh biết, còn nước dùng pha thế nào? Anh không biết.
Anh gọi video cho Mâu Văn, Mâu Văn đang đắp mặt nạ giật bắn mình, cứ ngỡ Tạ Sùng lại muốn tìm cô để cãi nhau. Cô quyết định nể mặt “kinh phí team building” mà nhường nhịn anh, ra hiệu “suỵt” một tiếng với Tiểu Cố rồi nhận cuộc gọi video.
Tạ Sùng hỏi thẳng: “Nước dùng hoành thánh pha thế nào vậy em?”
Mâu Văn ngẩn người một lát, rồi mới phản ứng kịp. Anh Tạ tôn quý đang tự mình làm bữa sáng kìa. Anh đang chau mày, rõ ràng là đã bị nhà bếp làm cho bực mình rồi.
“Trước tiên anh tìm một cái tô lớn ra đi.” Mâu Văn chỉ huy anh: “Tìm ngay bây giờ đi.”
Tạ Sùng đảo mắt một cái: “Anh không biết ăn hoành thánh thì cần phải chuẩn bị tô chắc?”
“Anh biết sao? Ồ, xin lỗi anh.” Mâu Văn xem anh như một kẻ khờ trong cuộc sống đời thường. Việc anh thường làm nhất trong nhà bếp chính là lột tỏi rửa rau, những lúc khác chỉ đứng một bên nhìn. Nhìn lâu như vậy rồi mà chẳng học được chút gì.
“Tiếp theo, anh đến ngăn mát tủ lạnh, tìm cái hộp vuông kia, mở hộp vuông ra, sẽ thấy bên trong có từng túi thực phẩm nhỏ, lấy ra rồi đổ vào tô.” Mâu Văn chỉ huy anh.
Tạ Sùng cầm điện thoại đi tìm, nhìn thấy gương mặt đang đắp mặt nạ của Mâu Văn, liền nói: “Em nên đắp loại mặt nạ anh mua cho em.”
“Tại sao?”
“Bởi vì cái mặt nạ này không che hết được cả khuôn mặt của em.”
Tiểu Cố không nhịn được, ở bên cạnh bật cười một tiếng. Trước đây Mâu Văn từng nói anh Tạ của cô tính tình rất tốt, ngây thơ y như một đứa trẻ, vân vân và mây mây các kiểu, Tiểu Cố vốn không tin. Ấn tượng của chị ấy về Tạ Sùng chính là vừa hung dữ vừa lạnh lùng. Chị thậm chí còn từng hỏi Mâu Văn: “Vậy ít nhất cái miệng cũng độc địa chứ? Đàn ông Bắc Kinh có vài người mồm miệng cay độc lắm.”
“Không độc địa đâu, không độc địa đâu, nói chuyện nghe lọt tai lắm.” Mâu Văn lúc đó đã nói về anh như vậy. Hôm nay đúng là bị vả mặt, đến cả người thật thà như Tiểu Cố cũng bị chọc cười.
“… Tạ Sùng, anh bị khùng hả?” Mâu Văn nói: “Chẳng phải che rất tốt sao? Khuôn mặt em nhỏ như vậy, có loại mặt nạ nào mà che không hết chứ?”
Tạ Sùng nhếch khóe môi, tìm được món đồ đó, lại bước về phía nhà bếp, đổ mọi thứ vào tô theo lời Mâu Văn dặn, rồi hỏi: “Sau đó thì sao vậy em?”
“Hết rồi.” Mâu Văn nói: “Thêm nước dùng, khuấy đều, mấy cái này chắc không cần em phải chỉ cho anh nữa chứ?”
Nếu Tạ Sùng tinh ý hơn một chút, anh sẽ còn phát hiện trong tủ lạnh ngoài cốt nước hoành thánh đã chuẩn bị sẵn, vẫn còn những món bán thành phẩm khác, tất cả đều là do Mâu Văn chuẩn bị từ trước để đối phó với công việc bận rộn.
Cô cũng là lần đầu tiên vun vén cuộc sống, vốn không biết rồi sẽ sống ra sao, cô chỉ dựa vào sở thích và lòng nhiệt thành của mình để sống những ngày tháng theo đúng dáng vẻ mà cô tưởng tượng. Trong tủ lạnh thức ăn đầy ắp khiến bao tử cô có cảm giác an toàn; nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng và đẹp đẽ giúp tâm trạng cô vui vẻ. Tuy có tiền nhưng không lãng phí, chi tiêu đều tính toán kỹ lưỡng. Đây chính là cách vun vén cuộc sống của cô, xem ra đều rất vụng về, chẳng nắm được bí quyết.
Tạ Sùng ăn hoành thánh xong, tâm trạng đã tốt hơn một chút, anh lại hỏi Mâu Văn: “Khi nào em về?”
“Em phải qua hết cuối tuần. Bạn qua tìm chúng em cùng đi chơi.” Mâu Văn đáp.
“Chu Hàn Bách?” Tạ Sùng hỏi.
“Sao anh biết hay vậy?” Mâu Văn rất ngạc nhiên khi Tạ Sùng vừa đoán đã trúng.
Tạ Sùng không trả lời cô, chỉ nói: “Em cứ chơi đi, chơi cho thật vui.”
Trước khi cúp điện thoại, Mâu Văn vẫn không phục, nói: “Chỉ có mặt anh là không to thôi! Mặt anh là to nhất!” để tự trả thù cho mình.
Tiểu Cố ở bên cạnh nói: “Anh ấy thông minh thật.”
“Ai vậy?”
“Tạ Sùng thông minh quá chừng.” Tiểu Cố nói: “Cuối cùng chị cũng biết vì sao anh ấy giàu rồi. Em có biết bao nhiêu là khách hàng và bạn bè, vậy mà anh ấy lại đoán trúng ngay Chu Hàn Bách. Anh ấy vốn không quen Chu Hàn Bách, trước đây em cũng nói chỉ mới nhắc tới với anh ấy hai lần, vậy mà anh ấy đã đoán ra được.”
“Thông minh thật.” Mâu Văn nói: “Người này lạ lắm, có đôi khi em cảm thấy em rất hiểu anh ấy, tính cách, sở thích của anh ấy em đều rõ hết. Nhưng cũng có lúc em lại thấy mình chẳng hiểu gì về anh ấy cả. Chị biết không? Con người này nếu có chuyện gì đã không muốn cho chị biết, thì chị đừng hòng mong biết được. Anh ấy sẽ mang chuyện đó xuống tận quan tài.”
“Đáng sợ thật.” Tiểu Cố nói: “Chị sợ mấy kiểu người như vậy lắm. Chị thấy đầu óc mình không đủ nhạy bén, kiểu người như chồng cũ của chị mà chị đã đối phó mệt mỏi lắm rồi, gặp phải người thâm trầm sâu sắc như Tạ Sùng, chị lại càng chịu thua.”
“Đúng, thâm trầm, từ này dùng hay đó, chính là thâm trầm. Anh ấy vô cùng thâm trầm.” Mâu Văn vừa rửa mặt vừa soi gương: “Mặt em cũng đâu có to, mặt em thanh tú biết bao!”
Tạ Sùng ăn hoành thánh xong, đi loanh quanh trong nhà. Anh phát hiện chiếc đồng hồ trong nhà thật sự đã hỏng rồi, sao thời gian lại trôi qua chậm chạp như vậy chứ?
Tiền Tụng gọi điện thoại cho anh nói rằng xương chân mày của mình bị đau, hỏi anh không phải là lần trước vì cậu mà đánh nhau nên giờ để lại di chứng rồi đó chứ?
“Nhà cậu có ai không? Không có ai thì tôi qua ngồi chơi một lát. Có người thì cậu ra ngoài chơi với tôi một lát.” Tiền Tụng nói: “Không được thì cậu bồi thường chút tiền thuốc men cho tôi đi.”
“Nói nhảm gì đó!” Tạ Sùng nói: “Tới nhà tôi đi, Mâu Văn đi team building rồi.”
“Công ty tổng cộng có hai người thì đừng có nói là đi team building nữa được không?” Tiền Tụng nói: “Đi dã ngoại thì có.”
“Ba người, còn có khách hàng của em ấy nữa.”
Tiền Tụng nói: “Đàn ông hả?”
“Ừm.”
“Vậy sao cậu không đuổi theo xem thử? Lần trước tôi thấy hai người hình như đang cãi nhau vậy đó, coi chừng bị người ta thừa cơ chen chân vào.”
“Cậu có tới hay không? Không tới tôi đi ra ngoài đây.”
“Tới tới tới.”
Tạ Sùng gác máy. Anh thật sự không lo lắng chuyện Mâu Văn sẽ thích người khác, xưa nay anh chỉ lo cô sẽ bị người ta gạt. Mấy gã đàn ông đó đâu có xứng với Mâu Văn, cô thông minh như vậy, trong lòng hiểu rõ mười mươi. Điểm này Tạ Sùng vô cùng chắc chắn.
Cho nên anh không việc gì phải lật đật chạy theo tìm cô, không cần thiết.
Tiền Tụng tới rồi, đã mấy năm không đến nhà Tạ Sùng, vừa bước vào cửa liền đòi tham quan một chút. Nhà cửa của Tạ Sùng quả thật đã thay đổi rất lớn, ngăn nắp trật tự, rất có hơi người. Hoa cỏ cây cối đều đua nhau khoe sắc đầy náo nhiệt, mọi thứ đều vừa vặn đến độ hoàn hảo.
Mở tủ lạnh ra, nhìn thấy hộp lớn hộp nhỏ bên trong, giống như vừa phát hiện ra kho báu, liền thốt lên đầy vẻ kinh ngạc: “Mẹ kiếp, nhiều đồ ăn dữ vậy. Đây toàn là món đã chuẩn bị sẵn hả? Hai đứa mình hôm nay xử sạch hết đi!”
“Hóa ra bấy lâu nay cậu sống sung sướng như vậy luôn đó hả… Cuối cùng tôi cũng biết vì sao cậu không chịu ra ngoài chơi với tôi rồi, nếu tôi là cậu, tôi cũng không thèm bước chân ra đường. Sao mà tủ lạnh nhà người ta lại có thể có nhiều đồ ăn đến mức này chứ?” Tiền Tụng nói: “Hai người đang nuôi heo đó hả?”
Khóe môi Tạ Sùng khẽ nhếch lên một chút, xem như là đáp lại, dáng vẻ uể oải chẳng chút sức sống.
Tiền Tụng ngả người trên ghế sofa, trong lòng nảy sinh vài phần ngưỡng mộ đối với Tạ Sùng. Hồi Tạ Sùng kết hôn, anh ấy tức đến nghẹn, bảo Tạ Sùng gặp phải kẻ đào mỏ rồi. Sau đó lại nghĩ, đào mỏ cũng tốt, kẻ đào mỏ biết dỗ dành người khác, anh em của mình ít nhất cũng không phải chịu ấm ức. Dĩ nhiên anh em của mình cũng chẳng phải hạng người chịu nhịn nhục. Về sau nữa, thấy cuộc sống của Tạ Sùng rất yên ổn, mỗi lần ra ngoài đều vội vã về nhà, liền cảm thấy anh có lẽ thật sự đã tìm được mái ấm mà mình yêu thích.
Giờ đây, mái ấm này đã hiện hữu một cách cụ thể.
Tiền Tụng nói: “Sau này tôi cũng phải tìm một người biết vun vén cho gia đình. Giống như Mâu Văn vậy. Vừa biết lo cho gia đình lại vừa yêu tôi, còn tôi có yêu hay không không quan trọng.”
“Cậu nói bậy bạ cái gì đó? Không thích thì cậu đừng kết hôn.” Tạ Sùng nói: “Không thích mà kết hôn thì nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt. Đến lúc đó đồ ăn trong tủ lạnh cậu lại nghĩ đó là thói bần hàn, trồng hoa cậu lại nghĩ là có tuổi rồi, nhà cửa sạch sẽ cậu lại nghĩ đó là bệnh cuồng sạch sẽ làm cản trở tự do của cậu…”
“Chậc chậc, chỉ mỗi cậu được phép kết hôn với người ta lúc không yêu sao?” Tiền Tụng nói: “Sếp Tạ của chúng ta còn kiêu ngạo lên rồi nữa kìa.”
“Cậu ngậm miệng lại đi.” Tạ Sùng nói: “Cậu đừng có ngày nào cũng suy đoán tôi, còn nói bậy bạ nữa là tôi đuổi cậu về đó.”
Tạ Sùng hừ một tiếng, lại liếc nhìn thời gian.
Thời gian trôi qua quá chậm.
Thời gian của Mâu Văn thì lại trôi qua vùn vụt.
Thanh Đảo vào cuối tháng Mười, ban ngày không tính là lạnh, những làn gió lướt qua trong thành phố thổi vào mặt rất dễ chịu. Cô và Tiểu Cố quyết định đi bộ. Hai người đeo máy tính trên lưng, bắt đầu đi từ Sạn Kiều, đi qua Bãi tắm biển số 1, Bãi tắm biển số 2, rồi đến Bát Đại Quan.
Bát Đại Quan thật đẹp, Tiểu Cố bảo nơi này giống như một Hạ Môn thu nhỏ.
Hai người đeo kính râm, ngồi tựa vào bức tường vàng, ở giữa là một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày hai tách cà phê. Họ ngồi đó ngắm người qua lại.
Mâu Văn cầm bút vẽ các công trình kiến trúc, Tiểu Cố lật sách ra đọc. Đi bộ mười mấy cây số đối với họ đều là chuyện nhỏ. Công việc của họ chính là như vậy, ngày nào cũng phải đi không ngừng nghỉ.
Tiểu Cố hỏi Mâu Văn có nhớ Tạ Sùng hay không.
Ngòi bút của Mâu Văn khựng lại, nói không nhớ là nói dối, tình yêu sao có thể dễ dàng tan biến như vậy được? Cô chỉ là không còn yêu một cách mù quáng như trước kia nữa mà thôi.
Cô nói với Tiểu Cố: “Em sắp phát đạt rồi.”
“Sao vậy?”
“Em nghĩ thông suốt rồi, em ở bên ngoài vất vả kiếm tiền như vậy, lại quên mất người ở nhà em vốn dĩ rất giàu có. Em dỗ dành anh ấy cho tốt không phải là tốt hơn bất cứ thứ gì sao?” Mâu Văn nói: “Trước kia trong lòng em phân định rạch ròi, của anh ấy là của anh ấy, của em là của em. Em sợ em đòi hỏi nhiều quá anh ấy sẽ xem thường em. Bây giờ em nghĩ thông suốt rồi, anh ấy là của em, tiền của anh ấy cũng có phần của em.”
Cô nghĩ như thế đấy.
Thế nhưng trong những ngày tiếp theo, cô lại không hề tỏ ra chút nhiệt tình nào với Tạ Sùng. Mâu Văn thầm nghĩ: Mình phải cho anh ấy biết mình đang giận, mình phải khiến anh ấy có cảm giác nguy cơ, bằng không anh ấy cứ mãi tùy hứng, ích kỷ một cách vô tội vạ như vậy, thì những ngày tháng sau này của mình làm sao dễ chịu cho được?
Mình phải sống những ngày tháng tốt đẹp, mình phải trị cho Tạ Sùng hiểu chuyện mới được. Chẳng lẽ Tạ Sùng lại khó chiều hơn mấy người khách hàng đó sao? Mình thấy chưa chắc. Mâu Văn thầm nghĩ: Mình đương nhiên có thể thu phục được Tạ Sùng.
Sau khi cô về Bắc Kinh liền sắp xếp công việc dày đặc hơn.
Đồ ăn trong tủ lạnh bị Tiền Tụng ăn một trận mang tính càn quét, đã chẳng còn lại bao nhiêu. Cô nhìn thấy cũng vờ như không thấy, mỗi ngày đi sớm về trễ, đều không chạm mặt Tạ Sùng.
Tạ Sùng hỏi cô đang bận việc gì?
Cô liền làm nũng với anh: “Mệt quá đi, nhiều việc quá chừng.” Mâu Văn phát hiện bản thân rất có thiên phú diễn xuất, bởi vì có đem theo lòng chân thành, cho nên lúc diễn lại càng vô cùng thuần thục.
Dù sao thì cô cũng nhất quyết không nấu ăn, cũng chẳng thèm ngó ngàng tới cái tủ lạnh đã trống rỗng từ lâu. Cô thậm chí mỗi ngày chỉ ở nhà có vài tiếng đồng hồ.
Tạ Sùng liên tục nhiều ngày liền không được ăn bữa cơm nhà, trong lòng tích tụ một ngọn lửa giận rất lớn, khi ở bên ngoài lại càng khó ở hơn trước kia. Gương mặt anh vốn dĩ đã lạnh lùng, bây giờ trông lại càng như đằng đằng sát khí. Người khác nhìn thấy anh đều lánh đi từ xa, chẳng ai muốn qua lại với ông trời con này.
Một buổi tối nọ, anh buồn chán lái xe đi dạo lang thang trên phố.
Bắc Kinh vào tháng Mười Một đã trở nên tiêu điều, khắp nơi đều trơ trụi, chỉ có những ngọn đèn không bao giờ tắt là đẹp đẽ.
Anh lái xe đến dưới chân cầu vượt đường Tô Châu, theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mâu Văn ở trên cầu.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len cashmere màu lạc đà, chắc là chiếc anh đã mua cho cô ở nước ngoài, quàng một chiếc khăn cổ màu đen, đeo chéo một chiếc túi bưu tá bằng da bò màu đen.
Tạ Sùng ngẩng đầu lên, chắc chắn đó chính là Mâu Văn.
Trên cầu vượt người qua kẻ lại, cô đứng ở đó nhìn về phía xa xăm, hai tai đeo tai nghe, sợi dây tai nghe màu trắng khẽ lay động theo gió.
Cơn gió cũng thổi bay mái tóc dài buông xõa của cô, cô cứ đứng yên như thế.
Dòng xe cộ bắt đầu di chuyển.
Chiếc xe phía sau bóp còi thúc giục Tạ Sùng đi nhanh một chút.
Ánh mắt của Mâu Văn thu lại từ phía xa, tình cờ rơi vào chiếc xe của Tạ Sùng.
Họ nhìn nhau một thoáng qua lớp kính chắn gió phía trước, rồi xe của Tạ Sùng chạy qua dưới chân cầu vượt, khuất khỏi tầm mắt của cô.
Mâu Văn từ trước đến nay luôn là người rộn ràng náo nhiệt, nhưng giờ đây cô tan làm lại không về nhà, mà đứng trên cây cầu vượt giữa màn đêm, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh sắc đêm của Bắc Kinh. Trái tim Tạ Sùng khẽ thắt lại một nhịp.
Sắp mất kiểm soát rồi. Cảm giác đó vô cùng rõ rệt.
Anh phải nói chuyện một chút với Mâu Văn.
Anh quyết định đêm nay không ngủ nữa, anh muốn xem thử Mâu Văn có thể đứng ở bên ngoài đến mấy giờ. Anh ngồi trên ghế sofa chờ cô, chốc chốc lại đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ. Trên cổ tay anh đang đeo chiếc đồng hồ do Mâu Văn tặng.
Có một lần Mâu Văn hỏi anh: “Sao anh không đeo mấy chiếc đồng hồ đắt tiền kia hả? Chẳng phải trước đây mỗi ngày anh đều đổi đồng hồ tùy theo bộ đồ mình mặc sao?”
“Anh có đeo bừa cái gì trông cũng sang trọng.”
Về điểm này Tạ Sùng quả thật không hề nói dối, có một lần Mâu Văn đi mua sắm, sẵn tiện mua cho anh một chiếc áo thun màu đen, chiếc áo thun đó bình thường không có gì nổi bật, nhưng khi được anh mặc bên trong một chiếc áo len vặn thừng sợi thô, trông giá trị của nó như tăng lên gấp mấy lần.
Chuyện Mâu Văn đeo đồng hồ của anh, anh đều biết rõ.
Anh phát hiện Mâu Văn cũng có thiên phú về thời trang, cô cứ phối đại một bộ quần áo, rồi chọn lấy một chiếc đồng hồ trong hộc tủ của anh, trông thật sự rất đẹp mắt.
Anh mua hai chiếc đồng hồ nữ cho cô, đều là những mẫu kinh điển của đồng hồ nữ, giá mười mấy hai mươi vạn một chiếc, cô xếp chúng bên cạnh đồng hồ của anh, nhưng vẫn cứ đeo cái của anh.
Anh hỏi tại sao, Mâu Văn nói: “Em thích mặt đồng hồ nam.”
“Cái em đang đeo bây giờ đáng giá cả một căn hộ một phòng ngủ đó.” Tạ Sùng chọc cô: “Bây giờ không sợ va đập làm hỏng nữa hả?”
“Không sao đâu, có dịch vụ hậu mãi mà.”
“Không thấy xót nữa hả?”
“Xót thì vẫn xót chứ. Hi hi.”
Tạ Sùng trái lại khá thích Mâu Văn như vậy.
Cô không xem anh là người ngoài, anh cảm thấy không có gì gượng gạo. Bằng không lại giống như anh đang ngược đãi cô, không cho cô ăn ngon, mặc đẹp, dùng đồ tốt.
Anh ngồi trên ghế sofa nghĩ về những chuyện thường nhật này, nhận ra cuộc sống êm đềm của họ thật sự đã có những vết nhàu. Hơn hai giờ đêm, Mâu Văn cuối cùng cũng trở về.
Cô đẩy cửa ra, nhìn thấy Tạ Sùng đang ngồi trên ghế sofa, chẳng chút bất ngờ.
Cô đoán được Tạ Sùng sẽ đợi cô, không chỉ đợi cô, có khi còn gây sự với cô một chút.
Tạ Sùng lại bình thản vỗ vỗ vào chiếc ghế sofa, nói: “Em ngồi đi. Nói chuyện một lát.”
Mâu Văn lần này không tránh né, cô ngồi xuống bên cạnh Tạ Sùng, hỏi anh: “Sao anh vẫn chưa ngủ nữa? Trễ thế này rồi.”
“Trên cầu vượt gió lớn không em?” Tạ Sùng hỏi: “Anh thấy gió thổi em đến biến dạng luôn rồi.”
“Em chỉ là đi từ chỗ khách hàng về rồi đi ngang qua, sực nhớ lâu rồi không đứng trên cầu vượt ngắm kẹt xe, nên đứng nhìn một lát. Không ngờ lại thấy anh bị kẹt ở trong đó.”
Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, anh không muốn em như vậy.”
“Vậy anh mong em phải thế nào?”
“Anh mong chúng ta giống như trước kia, nhà thì phải ra dáng nhà chứ.” Tạ Sùng chỉ vào tủ lạnh: “Bên trong trống rỗng hết rồi. Chúng ta cũng lâu rồi không ngồi ăn cơm cùng nhau.”
“Em xin lỗi anh.” Mâu Văn nhận lỗi rất nhanh: “Là lỗi của em, dạo này em bận quá nên sơ suất. Ngày mai em nấu cơm cho anh liền.” Cô lấy điện thoại ra, ra bộ như đang ghi chép thực đơn: “Anh muốn ăn gì cứ nói cho em biết, ngày mai chúng ta ăn.”
Tạ Sùng nói: “Chuyện ăn uống cứ để sang một bên đi, đi tắm trước đã.”
“Tại sao chứ?” Mâu Văn biết rõ còn hỏi.
“Bởi vì hôm nay chúng ta phải sinh hoạt vợ chồng.” Tạ Sùng nắm lấy cổ chân cô, lòng bàn tay anh rất nóng, khiến cô khẽ rụt chân lại.
“Em đi tắm đi.” Anh ra lệnh cho cô.
