Đăng bởi 5 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 51

Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-19

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHOẢNG TRỐNG – CHƯƠNG 48

Chương 48: Va chạm

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 7

Chương 7: Quý nhân

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 50

Tác giả có lời muốn nói:

Vì từ chương sau trở đi, phần truyện chính sẽ chính thức kết nối với phần ngoại truyện, thế nên khó tránh khỏi sẽ có một vài sự va chạm về mặt tư tưởng. Rất mong mọi người không mắng chửi, công kích lẫn nhau trong khu vực bình luận, cùng nhau duy trì một môi trường đọc sách lành mạnh, xin cảm ơn mọi người rất nhiều!​ Ngoài ra, vì tháng Bảy tôi phải ra ngoài bắt đầu chuyến công tác kết hợp du lịch vòng quanh Tân Cương kéo dài 50 ngày, cho nên vào mấy ngày cuối cùng của tháng Sáu, nhiều khả năng tôi sẽ tăng tốc viết mười ngàn chữ mỗi ngày trong khoảng 3 đến 4 ngày. Kể từ ngày 1 tháng Bảy, do ban ngày phải di chuyển đường dài, thời gian viết bản thảo sẽ được sắp xếp vào buổi tối, thời gian chỉnh sửa bản thảo sắp xếp vào sáng sớm ngày hôm sau, vì vậy giờ cập nhật chương mới sẽ điều chỉnh thành 10:00 sáng mỗi ngày.​ Tác phẩm tiếp theo tôi muốn viết một bộ truyện nhẹ nhàng, vui vẻ, lãng mạn và chữa lành mang tên “Sườn Đồi Nở Đầy Hoa Tươi”. Những bạn đọc nào yêu thích có thể bấm nút lưu trữ nhé, yêu thương mọi người!

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 6

Chương 6: Đang ăn trộm đồ đấy à?

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 96

Chương 96: Ngoài ý muốn

*

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 97

*

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 98

Chương 98: Phát hiện

*

Trình Dục Huy lái xe chạy trên những con phố rực rỡ ánh đèn neon. Hôm nay là đêm Giáng sinh của phương Tây, Thượng Hải – một đô thị lớn hội nhập với quốc tế này lễ tết Trung hay Tây đều đón nhận, khắp nơi đều kẹt xe. Những nhân viên tiếp thị hóa trang thành ông già Noel đứng trước cửa tiệm phát kẹo, từng nhóm con gái mặc áo bông nhung đỏ viền lông trắng, váy nhung đỏ siêu ngắn, gấu váy cũng viền một vòng lông trắng tương tự, hai chân mang vớ đen dài, giày loafer đen. Trên đầu cài chiếc bờm gạc nai dài, giữa bầu không khí lạnh giá này, nụ cười trên gương mặt họ như làn nước gợn sóng lăn tăn.

Ngu Kiều cũng từng hóa trang như thế này, lúc đó anh cảm thấy chưa từng thấy ai đáng yêu đến vậy, bây giờ nhìn những cô gái này, anh lại lo lắng sau này họ sẽ bị bệnh đau khớp chân khi về già. Anh rốt cuộc đã không còn là một thiếu niên nữa rồi. Trình Dục Huy vừa nắm vô lăng vừa nghĩ. Xe chạy thẳng lên quốc lộ Hỗ Thanh Bình, sự phồn hoa náo nhiệt kia mới hoàn toàn bị bỏ lại phía xa.

Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-18