Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-14

Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-15

Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-16

Chương 5-16: Em xưa nay vốn là một kẻ thích đánh cược

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHOẢNG TRỐNG – CHƯƠNG 45

Chương 45: Sẵn sàng

*

Đây rõ ràng không phải cùng một chuyện, Trần Chiêu lười phản bác anh, “Anh bảo sao thì là vậy đi.”

Đăng bởi 2 phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 1

Chương 1: Em thích anh

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

SONG TRÌNH KÝ – CHƯƠNG 5-12

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 90

Chương 90: Khúc dạo đầu

*

Tiêu Long trải tờ giấy vừa giật xuống từ cột điện ra trước mặt Mẫn Ngang, bảo gã mở to mắt ra nhìn cho kỹ.

Mẫn Ngang ban đầu không mấy bận tâm, nhưng nhìn đến cuối cùng đột nhiên sắc mặt thay đổi dữ dội, bàn tay cầm tờ giấy run lẩy bẩy. Gã liếc mắt nhìn trộm Tiêu Long đang cúi đầu ăn gà xuân nướng, cố gắng kiềm chế tâm trạng, hỏi: “Cái này dán lên từ hồi nào?”

“Cũng phải mười ngày nửa tháng rồi, sao, anh không biết?” Tiêu Long nhìn vẻ mặt của gã, bồi thêm một câu, “Anh không biết, không có nghĩa là Tần Bắc cũng giống như anh.”

Mẫn Ngang thầm nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Tần Bắc, dù trong lòng rõ như gương nhưng vẫn nói cười vui vẻ với gã, không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát, nổi hết cả gai ốc. Để che giấu nỗi hoang mang đột ngột ập đến, gã rút một điếu thuốc ra châm lửa, rít một hơi thật sâu, ho khan hai tiếng rồi gượng gạo dò xét: “Anh thì biết được cái gì?”

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 91

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 73

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 74

Chương 74: Đón ý

*

Diêu Diên đến gian nhà ngoài, Lý ma ma và Tiểu Xuân cũng đang ở đó. Nàng chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh bếp than. Trên đống than đang đượm có đặt một chiếc ấm đồng, nước tuyết bên trong đang reo sôi sùng sục. Lý ma ma pha một chén trà, hai tay bưng dâng cho nàng dùng.

Lúc này nàng đâu còn tâm trí nào mà uống trà, đầu óc cả người cứ rối như tơ vò, nước mắt như chuỗi trân châu đứt chỉ lã chã tuôn rơi trên đôi má ửng hồng. Lý ma ma giật nẩy mình, xót xa hỏi: “Phu nhân làm sao thế này? Sao lại đau lòng đến nông nỗi này.”

Nói với ma ma thì phước ích gì đâu! Chỉ tổ rước thêm phiền não cho một người. Khóc lóc cũng chẳng được tích sự gì, Ngụy Cảnh Chi nào phải hạng người thấy nước mắt mà dấy lòng thương xót, chàng chỉ càng thêm chán ghét nàng mà thôi.

Diêu Diên rút chiếc khăn lụa ra lau sạch mặt, khẽ thở dài thườn thượt. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết bay lả tả, bỗng đâu trận cuồng phong thổi tới vù vù. Dưới mái hiên tắt ngấm một ngọn lồng đèn đỏ, nơi từ đường đốt một nén tâm hương, chốn phòng ốc giường chiếu nằm một cặp uyên ương.